Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Blog Hồng Lê Thọ

Mới đọc trên blog của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh hồi trưa, và biết tin một blogger nổi tiếng là Hồng Lê Thọ, chủ trang blog "Người Lót Gạch", mới bị bắt khẩn cấp theo điều luật 258. Tôi không ở trong nước và cũng chẳng rành luật, nên không biết điều luật này cụ thể là gì nữa.
Tôi cũng có thể nói là biết anh Hồng Lê Thọ chủ yếu là qua truyền thông chứ chưa bao giờ gặp anh ngoài đời. Tôi biết anh từ thời tờ báo mạng "Người Viễn Xứ" mới ra đời khoảng 9-10 năm trước. Lúc đó, anh Thọ là một trong những người có bài vở đóng góp cho tờ báo. Qua những bài viết, tôi biết anh từng là một du học sinh (trước 1975) ở Nhật, từng là một thành viên trong phong trào "phản chiến", và từng giữ vai trò lãnh đạo trong cộng đồng du học sinh bên Nhật thời đó. Có thể nói rằng dù anh đi du học từ miền Nam nhưng anh là người có cảm tình với, nếu không muốn nói là thuộc phía, chính quyền hiện nay.
Do đó, không ngạc nhiên khi sau 1975 anh quyết định hồi hương và sống ở quê nhà. Theo thông tin trên blog của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh thì anh HLT còn có một cơ sở kinh doanh ở Sài Gòn. Sau này, anh có trang blog "Người Lót Gạch" rất nổi tiếng. Nhưng tôi không thấy anh Thọ viết gì trên blog cá nhân, mà chỉ sưu tầm bài viết từ nhiều nguồn trên mạng (kể cả vài bài viết của tôi). Có thể nói là tôi là một độc giả khá thường xuyên của trang blog "Người Lót Gạch", vì đây là một địa chỉ điểm tin cập nhật rất tốt.
Tôi rất ngạc nhiên khi nghe tin anh bị "bắt khẩn cấp"! Tôi không thể tưởng tượng một trang blog có thể ảnh hưởng gì đến mức "làm mất lòng tin trong nhân dân với cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội, công dân", bởi vì một trang blog cá nhân chỉ có khoảng 1000 độc giả là cùng, và với số lượng đó thì chẳng có tác động bao nhiêu. Vả lại, đối với người ưu thời mẫn thế thì họ thừa đủ lí trí để biết phân biệt thông tin sai trái và thông tin đáng tin cậy. Một trang blog không dễ gì làm họ mất lòng tin. Đối với nước ngoài thì việc một blog cá nhân đăng bài phản biện là việc hết sức bình thường, như nước và không khí. Do đó, việc anh HLT bị bắt đang gây sửng sốt và chấn động trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài, nhất là trong lúc Nhà nước đang có nhiều nỗ lực nhích lại gần với cộng đồng này.
Cách đây chừng 1 tháng, qua email tôi được biết thân mẫu của anh qua đời ở Huế. Thế là năm nay anh bị hai "đại nạn". Hi vọng ánh sáng công lí sẽ đến với anh.
Nguyễn Văn Tuấn
Chia sẻ bài viết này

Anh Hồng Lê Thọ bị bắt vì lý do gì?

Sáng sớm ngày 30/11/2014, tôi đến nhà anh Hồng Lê Thọ ở 32 Cửu Long, Phường 15, quận 10, TP.HCM. Sau khi anh Thọ bị bắt vào hôm trước, ở nhà chỉ còn chị Nga (vợ anh Thọ). Tôi muốn gặp chị để bàn việc sẽ đi thăm nuôi anh Thọ và thu xếp luật sư bảo vệ anh như thế nào.

Giáo sư Hồng Lê Thọ
Quen biết đã nhiều năm, cho đến giờ tôi vẫn không thể hình dung khác hơn rằng Hồng Lê Thọ là một trí thức ôn hòa chính trị và rất chừng mực về cách cư xử. Là một Việt kiều Nhật hồi hương, anh lặng lẽ sống và làm việc ở Sài Gòn, mở trang blog Người Lót Gạch như một kênh tổng hợp thông tin phản biện xã hội. Rất nhiều lần ngồi cà phê với anh, tôi luôn được thuyết phục bởi tình cảm quá nặng lòng với dân tộc của anh, về tất cả những gì mà tâm trí anh thường trực nỗi bức xúc trước hiện tình rối ren đổ nát của xã hội và nền chính trị. Với tôi, anh cũng là một trong những trí thức có cái nhìn sắc sảo và tách bạch nhất về quan hệ quốc tế và quan điểm “thoát Trung”.
Tuy lặng lẽ, Hồng Lê Thọ không hề là một nhân vật “nhỏ”. Anh có chỗ đứng được tôn trọng trong giới kiều bào Việt Nam ở hải ngoại. Anh cũng được nhiều người trong giới tranh đấu dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam biết đến.
Nhưng cũng bởi thế, điều có vẻ khó hiểu là Cơ quan an ninh điều tra lại “chọn” bắt anh, thay vì hành xử tương tự đối với một nhân vật nào đó ít tên tuổi và uy tín xã hội.
Chưa biết họ sẽ “điều tra” ra những gì, chỉ có thể hiểu rằng việc Hồng Lê Thọ bị bắt sẽ lập tức gây phát sinh phản ứng ở mức độ căng thẳng của số đông kiều bào người Việt đối với Nhà nước Việt Nam. Rồi tất yếu cũng dẫn đến phản ứng có thể không hề trầm lắng của Hoa Kỳ, một số nước phương Tây và các tổ chức quốc tế về nhân quyền dành cho ngành công an và chính quyền Việt Nam, vô hình trung sẽ càng làm khó hơn lối thoát lận đận của nhà nước này nhờ vào TPP và các lợi ích khác về ngoại giao và chính trị.
Một lần nữa, điều luật 258 về “lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” được Cơ quan an ninh điều tra ngành công an áp chế. Từ giữa năm 2013, thay cho các điều luật 88 về “tuyên truyền chống nhà nước” và điều 79 “âm mưu lật đổ chính quyền”, người ta đã “vận dụng” điều luật 258 để bắt hàng loạt người bất đồng chính kiến như blogger Phạm Viết Đào, Đinh Nhật Uy, nhà báo Trương Duy Nhất, và gần đây nhất là bắt blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vào tháng 5/2014.
Tuy nhiên cũng có vài khác biệt đáng để ý trong động thái bắt blogger Hồng Lê Thọ. Khác với những trường hợp trước đây, cơ sở để tuyên truyền cho việc bắt giữ anh Thọ là “theo tin tố giác của quần chúng”. Trong thực tế điều tra xét hỏi tội phạm, cơ sở này thường áp dụng với đối tượng hình sự chứ không phải đối tượng chính trị.
Mặt khác, Cơ quan an ninh điều tra cũng sử dụng hình thức “Lệnh khám xét và tạm giữ hình sự” mà không phải là “bắt khẩn cấp, tạm giam” hay “bắt giam”, và chưa kèm theo lệnh khởi tố bị can.
Hai tuần trước khi anh Hồng Lê Thọ bị bắt, chúng tôi đã gặp nhau nói chuyện phiếm. Cũng như những lần gặp nhau trước đó, tôi không nghe anh Thọ nói về một dấu hiệu cảnh báo “sẽ bị bắt” nào từ phía cơ quan an ninh.
Vụ việc bắt giữ anh Hồng Lê Thọ khiến tôi có cảm giác không khí bắt bớ bất đồng chính kiến có những dấu hiệu đang quay trở lại gần giống với trường hợp bắt luật sư công giáo Lê Quốc Quân vào cuối tháng 12/2012, sau khi Quân nhiều lần xuống đường phản đối Trung Quốc can thiệp Biển Đông.
Còn lần này, Nhà nước và ngành công an Việt Nam liệu có trưng ra được nguyên cớ nào đủ “thuyết phục” đối với hành động bắt giữ blogger Hồng Lê Thọ, hay là không?
Phạm Chí Dũng

Một nỗ lực trục độc của Vén Mây Giữa Trời – Đèn Cù tập II


Để “trục độc”, ai muốn hiểu ra cái ác tại đầu nguồn của đảng Cộng sản Việt Nam, khởi đi từ Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh cho tới mãi sau này, thì nên đọc – và đọc kỹ – bộ Đèn Cù của Trần Đĩnh.
Tác phẩm Đèn Cù – Quyển II – do Người Việt vừa xuất bản ngày 21/11 *
Trong cả ngàn cuốn sách mà người Việt Nam và ngoại quốc đã viết về hiện tượng Cộng sản tại Việt Nam, cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh có một vị trí riêng. Đó là sách thuộc loại bán chạy trong năm dù ở trong nước còn là bán chui và bị tịch thu. Mãi sau này, Đèn Cù sẽ là tài liệu tham chiếu của rất nhiều người.
Đọc hết quyển I cuốn Đèn Cù, mỗi độc giả lại có một cách thẩm định.
Chỉ riêng phản ứng “không thể đọc chơi rồi bỏ” của nhiều độc giả cũng đủ nói lên giá trị đặc biệt của tác phẩm. Chẳng những vậy, đọc rồi, không ít người đã viết ra và lưu truyền nhận xét của mình.
Trong số này, một số độc giả còn mau mắn… hài tội tác giả để nói về sự khôn ngoan tinh tế của họ. Nhẹ là “sao giờ này mới viết cái chuyện ai cũng biết?” Nặng hơn thì “có ý chạy tội cho Hồ Chí Minh”. Thậm chí còn chạy tội cho Trung Cộng. Hoặc cuốn sách ra đời trong một âm mưu mờ ám để cho thấy là so với các lãnh tụ cộng sản Việt Nam ở đầu nguồn thì thế hệ ngày nay đã đổi mới, v.v….
Đôi ba người tinh quái lại xoáy vào nội tâm tác giả – hay của chính mình.
Họ nói đến phản ứng tình dục lồng trong chính trị. Biết đâu chừng, bản năng thâm sâu ấy khiến một người bị kết tội “chống đảng” như Trần Đĩnh lại chỉ đi cải tạo thay vì bị tù đầy như các “đội bạn” của nhóm “Nhân văn Giai phẩm”, hoặc các nhân vật lãnh tội “xét lại chống đảng” ngày xưa.
Vẫn biết rằng khi đã xuất bản, tác phẩm hết còn là của tác giả, mọi người đều có quyền phán xét khen chê như vậy. Nhưng sự khen chê ấy cũng tùy trình độ – và cả giác độ – của người đọc. Được một cái là càng bị đây đó dị nghị thì cuốn sách lại bán càng chạy….
Thế rồi, do nhà xuất bản Người-Việt ưu ái yêu cầu – có thể là với sự đồng ý của tác giả – người viết này may mắn được đọc bản thảo của quyển hai. “May mắn” cũng là một phán xét! Cái giá phải trả là… viết đôi lời giới thiệu.
Cung kính bất như tuân lệnh.
Giữa đám đông còn om xòm về quyển I, người viết xin chỉ vạch ra hai tội của Trần Đĩnh: một là mê văn hóa Trung Hoa, như nhiều người có học khác. Hai là mê lý tưởng cộng sản, ban đầu kết tinh vào Hồ Chí Minh hay Trường Chinh.
Là người uyên bác – làm không ít độc giả hụt hơi khi đọc và phải đọc lại – Trần Đĩnh có biệt tài ngôn ngữ của một nhà văn lớn. Nhưng trước hết, ông hiển nhiên biết nhiều ý hay nghĩa của chữ “mê”.
Ban đầu, ông chỉ là “con mê”, một loại nai, bị khớp đèn của các lãnh tụ trên rừng xanh khi họ chưa có dân trong tay để xiết. Trong tuổi thanh xuân ấy, mê có thể là thích, ai chẳng biết vậy? Nhưng mê quá cũng làm ta mờ trí, chẳng mê tín thì “mê thất” là lạc đường, đầu óc mụ mị. Trong cõi “mê hoang” mờ mịt ấy, người ta khó thấy được thực hư – và có khi là đồng lõa của tội ác.
Mê còn hàm ý mân mê sờ soạng – Lê Đức Thọ hiểu cảm giác này ở trong tù. Sờ quá thì mất luôn cảm giác, như “tê mê”, hoặc mê như bị chất ether trên giường bệnh. Hay bê bết dơ dáy như “chân mình đầy cứt mê mê”….
Đọc lại Đèn Cù I và đọc qua quyển II, chúng ta sẽ thấy ra ngần ấy nét “mê”!
Người viết này không nói quá mà vẽ rắn thêm chân. Ở chương 49 trong quyển II, chúng ta sẽ thấy ông luận bàn đầy tâm đắc với một người trong Nam, thuộc Việt Nam Cộng Hoà, về tiến trình phơi bày bản chất ô uế của đảng Cộng sản Việt Nam như “mở nắp bô”.
“- Việt cộng mải mê vùi cứt cho ông anh [là Trung cộng] nên không dọn được cứt mình ngập hết bản thân mình và… – Và đang được nhân dân bới ra, vâng, chính xác,dân đang mở nắp bô đấy.”
Mê như vậy từ khi còn trai trẻ, sau cùng thì Trần Đĩnh đã tỉnh dần sau nhiều lần choáng váng. Mà không chỉ tỉnh lấy một mình. Từ hơn hai chục năm nay, ông muốn viết lại cả tiến trình giải thoát của bản thân và giải độc cho người khác. Nên người viết xin đề nghị một từ là “trục độc”.
Để “trục độc”, những ai muốn hiểu ra cái ác tại đầu nguồn của đảng Cộng sản Việt Nam, khởi đi từ Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh cho tới mãi sau này, thì nên đọc – và đọc kỹ – bộ Đèn Cù của Trần Đĩnh.
Người sính văn chương có thể cất công xếp loại Đèn Cù là tự truyện hay hồi ký, bút ký, v.v…. Qua quyển II, ta mới nhận ra nét chung là Trần Đĩnh nhớ gì kể nấy, như người viết tùy bút. Khổ nỗi, đây không là tùy bút của Mai Thảo hay Nguyễn Tuân để giải trí mà nhằm giải độc…. Ông lần giở ký ức như con tầm nhả tơ vì cái nghiệp, những sợi tơ rướm máu bạn bè và người thân, hoặc đầy mùi xú uế của đảng.
Nếu quyển I của Đèn Cù có những chương tập trung về các thủ phạm của cái ác, quyển II viết nhiều về các nạn nhân, trong đó có những người đáng kính trọng, ít ra là đáng được thông cảm. Trần Đĩnh kể lại thế giới của ông qua cả trăm giai thoại, với nhiều nhân vật còn xa lạ cho những ai không sinh hoạt trong môi trường hắc ám đó. Nhưng nếu cứ tưởng ông rút ruột viết ra từng đoạn rã rời thì người đọc vẫn chưa thấy được công phu trục độc.
“Sợi chỉ xuyên suốt” những đoạn tùy bút u ám vẫn là cái gian và cái ác của “Việt cộng”. Dùng từ này, Trần Đĩnh trả lại ngữ nghĩa nguyên thủy và chính xác là Cộng sản Việt Nam. Y như khi ông viết về Trung cộng.
Nhưng nếu chỉ là về từng nhân vật ngẫu hứng nhớ lại thì tùy bút Đèn Cù chưa đi tới tận cùng của trục độc – hay mở nắp bô để xả mùi xú uế.
Trần Đĩnh đọc nhiều, thuộc sử đảng và không hề quên mối quan hệ với Liên Xô cùng Trung Cộng từ thời Đệ tam Quốc tế cho đến ngày nay. Cho nên về từng người hay từng việc, ông đều nhắc lại dẫn chứng, nhất là trong báo đảng hay từ người trong cuộc.
Với nhiều độc giả thuộc thế hệ về sau, khung cảnh lịch sử ấy là một mê cung ngoắt ngoéo nên quyển II của Đèn Cù còn bắt người đọc phải nhớ tới hoặc đọc lại lịch sử cận đại.
Trong từng mô tả về sự gian ác, đôi khi ông có cái lý “giảm khinh” là cái ngu của mấy kẻ trên chóp bu. Dù là ngu thì được cái gian bù lại. Xin đọc Trần Đĩnh kể lại về hậu trường của “Cách mạng Tháng Tám” năm 1945 ở Chương 50:
“Chỉ hai việc đầu não cách mạng Tân Trào mù tịt tin Hà Nội khởi nghĩa thành công và Việt Minh vũ trang phải được Nhật cho phép qua Cầu Đuống mới vào được Hà Nội đã đủ cho thấy vận hội khách quan vô cùng tốt đẹp của đất nước. Nói lại: vận hội của toàn dân nhưng cuối cùng đã bị Việt cộng ẵm gọn làm vốn liếng riêng của mình. [Chữ in nghiêng là của tác giả Trần Đĩnh.]
“Tân Trào ba ngày không biết Hà Nội đã khởi nghĩa thắng lợi và Quân Chiến Khu về phải xin Nhật cho qua Cầu Đuống, chỉ hai việc ấy thôi đủ nói Việt Minh chả có đuổi Nhật gì hết. Và tuy ngày 23 tháng 8 mới vào Hà Nội, Cụ Hồ vẫn cảnh giác bắt đi vòng qua sông Hồng ở mạn cây đa làng Sọi có Vũ Đình Huỳnh chờ đón Cụ lên xe hơi qua cầu Sông Cái rồi rẽ phố Hàng Khoai và thế là Cụ đã được ngắm thủ đô ở cái góc mang tên thứ lương thực tiêu biểu nhất của dân ta – đúng là nông thôn bao vây thành thị… Rồi Cụ hài lòng ra ngay chỉ thị tiếp tục hòa hoãn với Nhật, tha Bảo Đại, một lần nữa mặc nhiên thừa nhận Quân lệnh số 1 yêu cầu tiến công Nhật, đàn áp chính quyền Trần Trọng Kim và tiêu diệt đảng phái phản động, là duy ý chí kiểu con ếch nằm trong đáy giếng.” [Hết trích.]
Từ những hồi tưởng đó, Trần Đĩnh mới kết luận là theo Việt cộng thì “bốn phương vô sản đều là anh em… “vô tổ quốc” như thế!”
Dầy dẫy trong Đèn Cù, ta gặp nhiều chuyện cực khó tin mà chỉ người trong cuộc mới thấm được theo lối “nóng lạnh tự biết”.
Trong mạch đó, độc giả có thể nhớ tới truyện giả tưởng “Đỉnh Cao Toang Hoác” (Yawning Heights hay Les Hauteurs Béantes) của nhà văn bất đồng chính kiến Alexander Zinoviev khi ông ta chơi chữ và châm biếm xã hội Xô viết.
Nhưng Zinoviev còn phải dựng truyện giả tưởng, Trần Đĩnh viết về người thật, việc thật. Và xuyên qua hơn ngàn trang sách của hai quyển, Đèn Cù bổ dọc từ Marx tới Lenin, Staline, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh, cho chí Lê Duẩn, Lê Đức Thọ – và cả Nguyễn Văn Linh với thành tích bái Tầu để chặn Duẩn và ngăn Thọ. Còn kinh hãi hơn giả tưởng.
Tuy nhiên, và đây mới là một kỳ thú của tác phẩm, Trần Đĩnh lại viết về Hồ Chí Minh như một nạn nhân hàng đầu.
Những ai cho rằng “Đèn Cù” có dụng tâm chạy tội cho Hồ Chí Minh thì nên đọc quyển II để nắm lấy “tang vật”.
Dù là cán bộ trước sau đã qua sáu năm đào tạo của Đệ tam Quốc tế, và sau này được quốc tế trao cho Trung Quốc dìu dắt, Hồ lần lượt là nạn nhân của Staline, rồi Mao và vì vậy mà từng thời ở nhà cũng là nạn nhân của Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ trong vụ tranh đoạt quyền bính nội bộ. Phần nào đó, Bác Hồ của Trần Đĩnh có thể là “vô can” trong nhiều chuyển động lớn chỉ vì cái tội vô tài.
Vậy mà ngày nay Việt cộng còn nói mãi về thắng lợi của “Tư tưởng Hồ Chí Minh”. Cho nên Trần Đĩnh mới phang thành tích họ Hồ: “Bịa! Chính là thất bại! Vâng, thất bại đầu tay lập đảng và thất bại đầu tay lập nước!”
Rất đáng ngạc nhiên từ một người mắc bệnh mê Hồ khi còn trẻ. Đáng ngạc nhiên hơn nữa là Trần Đĩnh không hết lời ngợi ca cụ Trần Trọng Kim. Từ đó, thế hệ ngày nay ở trong nước phải tìm hiểu xem Trần Trọng Kim là ai – và vì sao Cách mạng Tháng Tám chỉ là một trò bịp….
Quyển II của Đèn Cù được tác giả đặt tựa là “Vén Mây Giữa Trời”, đọc mãi người viết này mới đoán ra Trần Đĩnh có ý phân công lao động. Bác Hồ và đảng ta chỉ là những vì sao, còn lại, Mặt Trời là những lãnh tụ xa lạ của Liên Xô hay Trung Cộng, như Lenin, Staline hay Mao…. Vén mây lên, Trần Đĩnh bắn rụng cả mặt trời lẫn ngần ấy vì sao….
Mà vì sao dân ta lại khổ vậy? Cũng vì cái tội mê….

Sau khi cả dân tộc đã trả giá đắt đỏ, Trần Đĩnh viết ra chuyện mê muội ấy. Những ai muốn thế giới nhìn ra sự lầm lạc của nhiều người ngoại quốc về Việt Nam thì nên phiên dịch Đèn Cù ra ngoại ngữ. Nó cần xuất hiện bên những tác phẩm giải ảo lừng danh của thiên hạ.
Nguyễn Xuân Nghĩa

Thất bại của Aung San Suu Kyi và bài học cho dân chủ Việt Nam



Bà San Suu Kyi.
Aung San Suu Kyi hầu như đã thất bại!
Nghe có vẻ khó tin, nhưng sự thật cay đắng dành cho bà chính là như vậy.
Sự thật này cũng là lời cảnh báo cận kề và thật đắt giá cho bất kỳ ứng cử viên dân chủ nào ra tranh cử tại Việt Nam trong tương lai không quá xa.

Vì sao?

Chỉ một năm trước khi diễn ra cuộc bầu cử tổng thống Miến Điện vào năm 2015, phái quân đội và Quốc Hội quốc gia này đã đưa ra mệnh lệnh dứt khoát: Nữ chính khách từng đoạt giải Nobel hòa bình năm 1991 nhưng lại có con với người nước ngoài, xét theo hiến pháp Miến Điện, dứt khoát không thể ra tranh cử tổng thống.
Dù được hứa hẹn sẽ sửa đổi hiến pháp, nhưng sự thật là còn lâu mới có chuyện cho phụ nữ có con với người nước ngoài ra tranh cử tổng thống, nếu giới cầm quyền không muốn “thành quả” mấy chục năm quân phiệt của họ bị đạp đổ.
25% quân số đại biểu Quốc Hội vẫn được dành cho phái quân đội — đó là điều đương nhiên. Một khi cả Quốc Hội lẫn quân đội đều đồng lòng bảo vệ lợi ích nhóm, 5 triệu chữ ký mà đảng Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ (NLD) của Aung San Suu Kyi dày công thu thập được thật ra sẽ chẳng có ý nghĩa gì.
Ngay cả lời tán thán “Thật vô lý!” của Tổng Thống Hoa Kỳ Barak Obama cũng không thể làm phe quân đội Miến Điện xúc động.
Nhưng điều khó lý giải là dù đã là một nạn nhân của chế độ quân sự độc đoán và quá hiểu bản chất và thủ đoạn của các nhóm lợi ích quân sự, vì sao Aung San Suu Kyi vẫn bị đẩy vào tình thế chân tường như giờ đây?
Phải chăng Aung San Suu Kyi đã quá cứng rắn với họ và do đó đã phải trả một cái giá gần như tất yếu dành cho những người đối lập?
Hay còn nguyên cớ nào khác?

Im lặng!

Thực ra, từ thời điểm được Thein Sein phóng thích vào cuối năm 2010, Aung San Suu Kyi luôn tỏ thái độ ôn hòa và hoàn toàn không hằn thù với những người đã từng giam lỏng mình. Cử chỉ tràn đầy tính nhân văn này được ghi dấu và được dư luận trong và ngoài Miến Điện đánh giá cao. Và cho đến khi bà bước chân ra khỏi nước với một chuyến công du sang phương Tây như thể một nguyên thủ quốc gia, uy tín của bà đã được nâng lên rất cao.
Lý do còn lại cho thất bại của Aung San Suu Kyi chỉ có thể được giải thích về thái độ ôn hòa quá mức của bà.
Giới quan sát phương Tây đã như buộc phải quan tâm đến từng bước đi của Aung San Suu Kyi, nhưng với chiều kích phản biện.
Một số bình luận trong thời gian qua đã nêu ra một cái nhìn khác: Từ khi được tự do, đặc biệt là từ khi trở thành nghị sĩ, Aung San Suu Kyi ít nhiều gây thất vọng với một số người vốn ủng hộ bà. Trong một bài viết vào tháng 6, 2014 trên CNN, ký giả Tim Hume phân tích lý do tại sao người được tặng cho biệt danh trân trọng là “The Lady” lại đánh mất sự ủng hộ của một số người. Theo Tim Hume, vấn đề chính nằm ở chỗ với tư cách là một chính trị gia trong một Miến Điện đang chuyển đổi, Suu Kyi trở nên im lặng trước nhiều vấn đề nhức nhối về nhân quyền, thí dụ liên quan đến chuyện xung đột sắc tộc và tàn sát cộng đồng thiểu số Hồi Giáo Rohingya tại đất nước này.
Sắc dân theo Hồi Giáo này cư ngụ tại bang Rakhine, miền Tây Miến Điện. Họ là nạn nhân của tình trạng bạo lực sắc tộc bùng lên hồi tháng Sáu năm 2012. Hơn 100,000 người Rohingya đã phải bỏ làng mạc của mình để đến tị nạn trong các trại tạm cư hết sức thiếu vệ sinh. Hàng trăm ngôi làng đã bị đốt cháy, hàng ngàn người Rohingya đã phải chạy trốn khỏi Miến Điện trên những chiếc thuyền mong manh để qua Malaysia lánh nạn... Thế nhưng Aung San Suu Kyi chỉ nói duy nhất một điều: Vấn đề phải được giải quyết bằng việc áp dụng các quy định của pháp luật.
Do vậy, nhiều người trong giới trí thức Miến Điện đã phê phán bà là đã không có khả năng, trong tư cách một chính khách, trình bày rõ quan điểm chính trị của mình về một vấn đề quan trọng như vậy đối với đất nước.
David Mathieson, chuyên gia nghiên cứu cao cấp của tổ chức Human Rights Watch, cho rằng, “Tôi nghĩ mọi người đều đồng ý rằng bà đã trở thành một nỗi thất vọng trên khía cạnh thúc đẩy quyền con người.” Còn Kenneth Roth, giám đốc của tổ chức này cũng bình luận rằng, “Thế giới rõ ràng đã lầm lẫn khi giả định rằng với tư cách là một nạn nhân đáng kính của các vi phạm nhân quyền, bà cũng phải là một người bảo vệ các quyền con người.”
Một số bình luận khác cũng cho rằng nguyên do có lẽ bắt nguồn từ lập trường của bà về các xung đột sắc tộc và thái độ gần gũi của bà với giới quân đội. Ngày 14 tháng 3, 2013, Aung San Suu Kyi đã bị dân làng ở miền trung Miến Điện la ó khi bà đến nơi để giới thiệu một bản báo cáo của Quốc Hội, ủng hộ việc tiếp tục đề án đầu tư gây tranh cãi của Trung Quốc vào một mỏ đồng gần thị trấn Monywa.
Bao giờ Indonesia?
Ngay cả những chuyên gia phân tích quốc tế từng ủng hộ Aung San Suu Kyi cũng phải thừa nhận: Khi Aung San Suu Kyi, con gái của anh hùng dân tộc Miến Điện Aung San, được trao giải Nobel Hòa Bình vào năm 1991, bà đã được người ta tô điểm bằng mọi đức tính như làm việc có hiệu quả, biết nhìn xa trông rộng, thông minh tài trí... Bà đã được tôn lên thành một vị thánh sống, và cộng đồng quốc tế cùng với các phương tiện truyền thông nước ngoài đã góp phần đặt bà lên bệ thần tượng.
Nhưng từ khi được bầu vào Quốc Hội, người ta đã ngạc nhiên khi thấy rằng cũng như mọi người bình thường khác, Aung San Suu Kyi cũng có những điểm yếu và điểm mạnh. Song quan trọng hơn cả là người ta đã thấy rõ một điều đã từng bộc lộ trước đó: Lãnh tụ đối lập Miến Điện không có kinh nghiệm chính trị trong hệ thống Miến Điện.
Ngay cả sau cuộc bầu cử 2015, nếu bà có trở thành tổng thống thì vai trò của bà còn trở nên khó khăn hơn. Các ý tưởng lãng mạn của cuộc tranh đấu sẽ không còn, và thay vào đó là các quyết định chính trị khó khăn của người đứng đầu đất nước. Khi đó, có thể hào quang của The Lady thậm chí còn trở nên mờ nhạt hơn cả bây giờ.
Nhiều người tiếc nuối rằng lẽ ra bà có thể trở thành một lãnh tụ dân tộc vĩ đại, tương tự như Nelson Mandela ở Nam Phi hoặc Xanana Gusmao ở Đông Timor. Thế nhưng thái độ chọn thỏa hiệp làm phương sách quan hệ với giới chức chính quyền lọc lõi và đầy ma mãnh chính trị lại trở thành thất thế của Aung San Suu Kyi.
Giờ đây, bài học xương máu mà giới đấu tranh dân chủ Miến Điện buộc phải mang trên mình là một chế độ độc tài gắn bó với lợi ích nhóm sâu đậm sẽ không đời nào trao trả tự do cho người dân, nếu chế độ đó chưa lâm vào bước đường cùng.
Chỉ mới chuyển từ chế độ quân sự sang bán dân sự, chưa có gì bảo đảm là chính quyền của Tổng Thống Thein Sein sẽ trở thành một cơ chế dân chủ đủ cho các lãnh tụ phe đối lập cảm thấy tự do. Còn khả quan hơn cả chính thể độc tài ở Việt Nam, phe quân sự ẩn mình ở Miến Điện chưa thực sự lâm vào đường cùng. Vì thế, đòi hỏi về một thái độ tự nguyện trao trả trọng trách điều hành đất nước từ phía chính quyền đó là gần như vô nghĩa.
Rất có thể, phía giới chức quân sự và thông qua chính quyền dân sự đã nắm rõ Aung San Suu Kyi chỉ có vai trò một lãnh tụ tinh thần hơn là một con người hành động thực tiễn, và do đó họ biết cách để vừa vuốt ve bà và do đó lợi dụng được sự ủng hộ quốc tế dành cho chính quyền, mặt khác lại dùng tiểu xảo hiến pháp cùng các thủ tục hành chính để qua mặt bà một cách dễ dàng.
Giờ đây, Aung San Suu Kyi đang phải đối mặt với hai khả năng: Hoặc bà sẽ bị loại hẳn khỏi cuộc đua tới chức vị tổng thống Miến Điện vào năm 2015, hoặc muốn được hợp pháp hóa tiêu chí tranh cử bằng thay đổi hiến pháp, bà phải một lần nữa thỏa hiệp với giới chức chính quyền đương nhiệm và phái quân sự.
Nếu khả năng thứ hai xảy ra và cho dù Aung San Suu Kyi có thắng cử vào năm 2015, bà cũng khó lòng tiết giảm tỉ lệ 25% đại biểu quân đội trong Quốc Hội. Thậm chí ngược lại, bà có thể bị biến thành một mắt xích trong guồng máy quyền lực bảo thủ, vô hình trung phục vụ cho các nhóm lợi ích vẫn còn nhan nhản.
Dù đã đi trước Việt Nam một bước khá dài, tương lai nền dân chủ Miến Điện vẫn còn xa cách vị tổng thống chân đất ở Indonesia hiện tại đến hai chục năm.
Phạm Chí Dũng

Đọc sách mà làm chi…


Ô hay, sao tôi lại có tựa bài kì cục vậy. Ai cũng nói đến lợi ích tuyệt vời của việc đọc sách, tình yêu sách không giới hạn. Bản thân tôi cũng coi sách như một báu vật, một người bạn tri âm, tri kỉ cơ mà. Vậy tại sao lại nói đọc sách mà làm chi. Tôi cũng không biết nữa. Thỉnh thoảng câu nói ấy vẫn vang lên trong tôi, bằng cách nào đó len lỏi vào suy nghĩ của tôi và đôi khi chất vấn ngược trở lại tôi.
Nó hỏi tôi rằng: Mi đọc sách mà làm gì khi cuộc sống thực tế và sách vở khác xa nhau, thậm chí là một trời một vực. Thực tế chỉ cần cơm để ăn, áo để mặc, nhà để ở và có một việc để làm. Thế là tốt lắm rồi, chả cần đòi hỏi gì hơn nữa. Trong khi đó, sách vở lại cứ “vẽ huơu vẽ vượn” đủ thứ xa xôi, tự làm phức tạp những vấn đề đơn giản, mổ xẻ phân tích những khái niệm đã cũ mòn như tình yêu, hôn nhân, gia đình… Thực tế là phải kiếm tiền, kiếm càng nhiều tiền càng tốt, còn sách vở lại dạy người ta phải kiếm tìm những giá trị tinh thần, những ước muốn khát vọng đâu đâu. Thực tế rõ ràng hiển hiện bao nhiêu thì sách vở lại trừu tượng, khó nắm bắt bấy nhiêu.
Bao nhiêu người chẳng cần đọc một quyển sách họ vẫn sống tốt, sống khỏe đấy thôi, thậm chí còn giàu có, lên xe xuống ngựa đàng hoàng, lời nói tựa như gang như thép, có kẻ vâng người dạ. Mi có giỏi thì đem những kiến thức trong sách ra áp dụng ngoài đời xem nào. Hụt hẫng ngay. Ở xã hội mà người ta chỉ lo kiếm tiền, ở thời đại người ta chỉ thích shopping và smartphone thì sách là cái gì. Mi ngốc lắm, khờ khạo lắm, cứ ngồi một xó mà ôm quyển sách, có biết ngoài kia người ta thay đổi từng ngày từng giờ như thế nào không. Vốn sống, vốn kiến thức thực tế như mi thì có đọc cả trăm quyển sách cũng chẳng để làm gì. Có tài cán thì hãy lao vào đời đi, đừng ở đó mà nói suông nữa. Chính mi mới đang là gánh nặng của gia đình và xã hội chứ không phải những người chẳng bao giờ đọc một cuốn sách đâu. Có kẻ luôn cười vào mũi mi, mỗi khi mi định cao giọng ca ngợi một quyển sách nào đó , anh ta hắt cái nhìn khinh thị, mỉa mai, chế giễu vào mi, mi có biết không? Những lúc mi đau, mi bệnh, mi cần tiền thuốc, tiền ăn, tiền để sống, sách vở có giúp gì được cho mi chăng?
Giọng nói thầm ấy còn chất vấn tôi là đọc sách làm gì, chỉ thêm mệt óc, khiến người lúc nào cũng đắm chìm trong những suy nghĩ mông lung, buồn những nỗi buồn vu vơ, vui những niềm vui khó hiểu, mộng tưởng những ảo vọng hão huyền; trò chuyện say sưa cùng trang sách để rồi lại câm lặng với trang đời; thỏa mãn, bay bổng với trí tưởng tượng của tác giả để rồi lại quay về thất vọng bất mãn với thực tại. Như thế phỏng có ích gì?
Nó bảo tôi đói thì ăn, khát thì uống, rảnh rỗi thì nghỉ đi cho khỏe, đừng phí thời gian vào trang sách nữa. Bồi bổ tâm hồn đâu chả thấy, chỉ thấy phí giấc ngủ trưa, đánh mất những khoảng thời gian trống ít ỏi. Ha ha, kể ra cũng không sai.
Điều đáng sợ nhất là nó hỏi tôi đọc sách mà làm chi khi không lan truyền được những điều tốt đẹp ấy đến ít nhất một người. Ô quả thực đọc chỉ để mình biết, mình nghe, mình hiểu thôi thì cũng uổng. Tốt chẳng ai hay, đẹp chẳng ai biết thì tốt đẹp mà làm gì. Tốt đẹp là phải nhân rộng nó lên, phải làm cho người khác cảm thấy được hoa thơm trái ngọt của việc đọc sách, việc hiểu biết. Mà biểu hiện đầu tiên dễ nhận thấy là người đọc sách thì phải cư xử đúng mực, bao dung, độ lượng hơn những người phàm phu không bao giờ đọc sách chứ. Đằng này, mình cũng nhỏ nhặt, ích kỉ, hèn mọn như ai thì có xứng để đọc sách nữa không.
Nó thậm chí còn muốn hét lên khi nói với tôi điều này: Đọc, đọc, đọc… thôi đừng đọc nữa hãy xắn tay lên hành động đi. Mục đích cuối cùng của sách chẳng phải là muốn người ta hãy làm theo sách nói đấy ư. Ừ nhỉ, nào thì hành động. Nhưng biết hành động gì đây, cuộc sống đã thành lối mòn rồi cứ thế mà làm thôi, cần gì phải theo sách nữa. Ô kìa, vậy là kết cục cách suy nghĩ của tôi có khác mấy những người không đọc sách đâu. Thế thì đọc mà làm chi nữa…
Những suy nghĩ vốn vững như bàn thạch của tôi như đọc để hiểu biết, đọc để làm phong phú tâm hồn, để sống vui hơn, sống tốt hơn bỗng chốc chao đảo nghiêng ngả trước những lý lẽ đanh thép đang chĩa thẳng vào tôi kia.
Các bạn, những người yêu sách, có khi nào gặp phải sự hoang mang, bối rối giống tôi không?
Phương Liên

Bill Gates: 11 lời khuyên cho học sinh, sinh viên


Bên cạnh hồ Washington hoa lệ có một ngôi biệt thự. Đây là một biệt thự hiện đại, được xây dựng kỳ công trong suốt bảy năm, trị giá 100 triệu đô la Mỹ, bên trong trang bị hơn một trăm bộ máy vi tính, chúng sẽ căn cứ vào sở thích của chủ và khách để thay đối các đồ trang trí nghệ thuật, điều tiết ánh sáng và âm nhạc trong biệt thự. Bể bơi trị giá sáu triệu đô la có thác nước và đàn âm thanh nổi dưới nước. Trong nhà xe với sức chứa bốn mươi chiếc xe hơi là một bộ sưu tập các loại xe nổi tiếng và một làn đường có tác dụng giữ nhiệt sẽ làm tan băng tuyết trong mùa đông. Còn về các trang bị khác như rạp chiếu phim, phòng tắm Sauna cũng đều rất hoàn hảo, thậm chí còn có thể câu cá trong dòng suối nhân tạo tuyệt đẹp.
Vị chủ nhân của khu biệt thự này hai mươi tuổi đã bắt đầu lãnh đạo tập đoàn Microsoft, 31 tuổi trở thành một tỷ phú trẻ tuổi nhất trong lịch sử, 37 tuổi trở thành người giàu nhất nước Mỹ và giành được Huy chương khoa học kỹ thuật quốc gia, 39 tuổi trở thành người giàu nhất thế giới. Đó chính là Bill Gates.
Tất cả những thành công trên đã khiến Bill Gates được toàn thế giới ngưỡng mộ, đặc biệt là giới học sinh, sinh viên.
Không thể phủ nhận rằng, thành công là một điều mà mỗi chúng ta đều rất mong muốn. Bất luận là đứng ở vị trí nào trong xã hội thì chúng ta vẫn luôn hi vọng có thể vượt lên trên vị trí của mình, thực hiện được lý tưởng sống và sống một cuộc sống như ta vẫn hằng mơ ước. Nhưng bên cạnh chúng ta luôn có rất nhiều người cứ thất bại hết lần này đến lần khác, những mục tiêu đặt ra ở cách họ rất xa mà không thể đến gần được, và sau khi gặp thất bại, họ mất đần dũng khí để tiếp tục vật lộn với thử thách, rồi cuối cùng chỉ biết lặng lẽ ngưỡng mộ thành công của người khác, còn mình thì sống một cuộc sống bình thường, tẻ nhạt. Kỳ thực, những người không thể thoát ra khỏi thất bại và luôn thấy bế tắc trong việc trên con đường dẫn tới thành công, không phải là do họ có năng lực kém, mà chính là vì họ thiếu sự chỉ dẫn của một phương pháp đúng đắn. Đặc biệt là đối với học sinh, sình viên, họ đang ở ngã ba cuộc đời, mỗi bước đi đều có thể ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống sau này.
Chính vì lẽ đó, cuốn sách không phải chỉ đơn thuần kể lại những câu chuyện trong cuộc sống hàng ngày của Bill Gates mà đi phân tích từ một góc độ khác, đó là chúng ta nên học tập như thế nào những ưu điểm của Bill Gates - một con người có thành tích phi phàm khiến cả thế giới phải thán phục, bất luận là trong lĩnh vực nào, như cách làm người, xử thế, kinh doanh... chúng ta cũng có thể có được một phương hướng đúng đắn, từ đó việc bước tới thành công sẽ trở nên đơn giản hơn, hay cả việc theo đuổi một thành tựu cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Một người thành công không phải là không có nguyên nhân, cũng không thể hoàn toàn là do vận may, mà đằng sau sự thành công ấy nhất định phải có một điều kiện hay nguyên nhân nào đó. Cho dù là thiên tài thì tiếng khóc đầu tiên của anh ta cũng tuyệt đối không thể là lời ca mĩ miều tuyệt điệu được. Vì vậy, thành công của Bill Gates đương nhiên không phải tự nhiên mà có, mà nó xuất phát từ một số nguyên tắc làm việc, làm người của ông. Những nguyên tắc này chính là những điều mà một người có chí theo đuổi thành công nên học tập theo. Cuốn sách đi sâu vào mọi phương diện trong cuộc sống của Bill Gates và những trải nghiệm từ bé đến lúc trưởng thành, nghiên cứu sức thu hút đặc biệt toát ra từ con người Gates, tổng kết kinh nghiệm thành công của ông, tìm ra được mười một lời khuyên tiêu biểu nhất cung cấp cho bạn đọc tự soi mình.
Xuất phát từ ý nghĩa tuyệt đối, rằng, trên thế giới này không có ai là một người xấu và kém cỏi hoàn toàn, mà đó là trời sinh ra ta, tự ta có lý do riêng của ta để sống và làm việc. Sau khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ thấy rằng bất kỳ ai cũng đều có cơ hội để thành công, mà mấu chết của thành công nằm ở việc tuân thủ 11 nguyên tắc này. Vậy thì bắt đầu ngay từ bây giờ, chúng ta hãy hành động theo mười một nguyên tắc này.
Khi bạn hiểu được nguyên tắc sống và làm việc của Bill Gates và tuân theo một cách có mục đích thì xin chúc mừng bạn! Bạn đã bước được bước đầu tiên trên hành trình thay đổi cuộc đời mình. Bạn có thể thay đổi cuộc sống của bạn. Hãy đầu tư hết công sức và tâm thái tích cực của bạn vào công việc, từ đó bạn sẽ thu về được những thành tích vê vang trong sự nghiệp, Bạn sẽ xây dựng được một cuộc sống gia đình hạnh phúc trọn vẹn. Bạn sẽ trở thành một người có năng lực lãnh đạo xuất sắc. Bạn sẽ giành được những của cải, tiền bạc lớn mà chúng thuộc về cá nhân bạn một cách chính đáng.
Thời kỳ học sinh là thời kỳ mà con người có tính bảo thủ ít nhất và có ý thức phấn đấu cao nhất cùng với một tinh lực đồi dào nhất, đầy là một giai đoạn quan trọng nhất trong cuộc đời. Qua cuốn sách này, chúng tôi hy vọng không chỉ giúp đỡ và chỉ bảo các bạn học sinh mà còn khiến cho các độc giả trung lão niên suy ngẫm lại những chặng đường mà mình đã đi qua, từ đó có thể hướng dẫn chỉ bảo cho sự trưởng thành tiến bộ của con em mình.
*****
MỤC LỤC
Lời khuyên thứ nhất: Hãy cho mình một ước mơ
Luôn luôn có hoài bão, ước mơ
Khả năng mơ ước
Ước mơ tỷ lệ thuận với sự thành công
Yếu tố cần thiết để thực hiện những ước mơ
Lập tức hành động thực hiện ước mơ
Mở rộng cánh cửa thứ hai
Lời khuyên thứ 2: Tìm chính xác mục tiêu, rồi tiến lên phía trước
Chúng ta hãy thành lập Công ty máy tính thôi
Thành tựu bắt nguồn từ mục tiêu
Mục tiêu không làm cản trở những lý tưởng cao xa
Mục tiêu có một hệ thống
Kiếm tiền là mục tiêu tồi nhất
Nắm chắc một mục tiêu đến cùng
Không ngừng theo đuổi mục tiêu mới
Lời khuyên thứ 3: Lựa chọn một thái độ tâm lý tích cực
Bình tĩnh đối mặt với thất bại
Thái độ tâm lý quyết định phương thức sống
Tìm kiếm niềm vui sống
Thoát ra khỏi bi quan
Khẳng định bản thân
Hãy tin rằng "Trời không tuyệt đường của con người"
Đừng chỉ nhìn vào 10% khiếm khuyết
Có thể nuôi dưỡng tâm thái một cách vững chắc
Lời khuyên thứ 4: Nắm chắc cá tính bản thân
Cá tính của "Cái đầu lớn"
Cá tính và theo đuổi mù quáng
Tuyệt đối không phụ họa theo người khác
Bạn là ai?
Giữ những đặc sắc của riêng mình
Cá tính của thành công
Bạn có thể có một cá tính tốt
Lời khuyên thứ 5: Hãy tăng thêm một chút mạo hiểm
Nuôi dưỡng tinh thần mạo hiểm
Mạo hiểm là không thể trốn tránh
Trong mạo hiểm bạn sẽ thể hiện đúng con người thật của bản thân mình
Không mạo hiểm thì làm sao sáng tạo ra của cải
Cần mạo hiểm, không cân liều lĩnh
Mạo hiểm cần có dũng khí
Lời khuyên thứ 6: Học cách sáng tạo
Bí mật thành công của Microsoft
Sáng tạo là một kỳ tích đẹp
Gợi ý từ việc bán mèo
Từ chối sự bắt chước
Phá vỡ thành kiến
Đổi một cách suy nghĩ khác
Kích thích năng lực sáng tạo
Nhất định phải sáng tạo
Lời khuyên thứ 7: Chủ động đi gõ cửa cơ hội
Giỏi nắm bắt những cơ hội quanh mình
Thành công cần sự phối hợp từ cơ hội
Cơ hội sẽ chỉ đến với ai đã chuẩn bị sẵn sàng
Không có cơ hội" là giải thích của kẻ yếu kém
Kẻ ngu chờ đợi cơ hội, người thông minh sáng tạo cơ hội
Biến cơ hội thành thành công
Lời khuyên thứ 8: Đừng coi học hành là một chuyện
Sáng lập cơ cấu học tập của Bill Gates
Thế giới này thay đổi rất nhanh chóng
Bạn phải học tập suốt đời
Học tập như thế nào?
Nâng cao năng lực bản thân
Phương pháp học tập
Hình thành thói quen học tập hàng ngày
Duy trì học tập
Lời khuyên thứ 9: Quản lý tốt quỹ thời gian của chính mình
Người đi trước thời gian
Gợi ý về công thức kĩ năng
Quan niệm về thời gian
Cẩn thận với "tên trộm thời gian"
Tín dụng thời gian vụn vặt
Phương pháp tiết kiệm thời gian
Lời khuyên thứ 10: Duy trì tinh lực dồi dào
Một Bill Gates ngủ rất ít
Sức khoẻ là ”phần cứng”
Duy trì bộ não ở trạng thái tốt nhất
Phòng trừ mệt mỏi
Nhiệt tình là động lực của thành công trong tinh thần vào một tiêu điểm
Biết quý trọng sức lực của mình
Lời khuyên thứ 11: Không buông xuôi khi chưa đạt được mục đích
Kiên trì sẽ đạt được mục đích
Giữa thành công và thất bại chỉ là một khoảng cách rất nhỏ
Kết quả của quá trình kiên trì lao động
Không được từ bỏ quá dễ dàng
Dùng sự kiên nhẫn đẩy lùi khó khăn
Từ bỏ những theo đuổi không cần thiết
Dương Minh, NXB Thế Giới

10 cách để hiểu phong trào Chiếm Trung Tâm tại Hồng Kông



Những người biểu tình ủng hộ dân chủ giáp mặt với cảnh sát sau khi cảnh sát nỗ lực giải tán họ trên đường Argyle và đường Nathan ở Mong Kong, Hồng Kông vào ngày 18/10/2014. (Benjamin Chasteen/Epoch Times)
1. Thiếu niên, thanh niên và trung niên
Học dân tư triều (Scholarism), Liên đoàn sinh viên Hồng Kông (Hong Kong Federation of Students), và Chiếm lĩnh Trung Hoàn (Occupy Central) là ba tổ chức chính duy trì phong trào Chiếm Trung Tâm tại Hồng Kông. Họ lần lượt đại diện cho tầng lớp học sinh trung học, sinh viên đại học và trí thức trung niên.
Liệu giới trẻ Hồng Kông sống thọ hơn hay các lão làng chính trị tại Bắc Kinh sống dai hơn?
Sầm Ngao Huy – Liên đoàn Sinh viên Hồng Kông

Sự kết hợp hoàn hảo giữa các thanh thiếu niên và giới trung niên đại diện cho dòng chủ lưu và tương lai của Hồng Kông. Sự kết hợp này đưa đến một thông điệp rất rõ ràng rằng: chủ nghĩa Cộng sản không được ưa chuộng và sẽ không có tương lai tại Hồng Kông.
Như vậy, ở đây có 2 vấn đề: liệu giới trẻ Hồng Kông sống thọ hơn hay các lão làng chính trị tại Bắc Kinh sống dai hơn? Liệu các giá trị phổ quát mà người dân Hồng Kông khẳng định sẽ tồn tại lâu hơn, hay chế độ độc tài độc đảng mà Trung Nam Hải tuân thủ tồn tại dai dẳng hơn?
2. Bất hợp pháp trị bất hợp pháp
Bắc Kinh cáo buộc phong trào Chiếm Trung tâm tại Hồng Kông là bất hợp pháp. Tuy nhiên, bất tuân dân sự là sự đối đầu bất hợp pháp nhằm khôi phục lại tính hợp pháp của những phương thức bất hợp pháp.
Nhưng có một điều chắc chắn rằng chính quyền trung ương tại Bắc Kinh mới là những người phạm pháp đầu tiên. Họ đã vi phạm “Luật Cơ bản”, xâm phạm cơ chế “một quốc gia, hai chế độ” và phá vỡ các cam kết quy định trong Hiệp định Trung-Anh.
Cho nên, người Hồng Kông chỉ đơn giản là hùa theo đó. Đây là một hình thức dùng bất hợp pháp chống lại bất hợp pháp, tương tự như câu thành ngữ “dĩ độc trị độc” của Trung Quốc cổ đại.
3. Hậu quả của bạo lực
Trong suốt “Phong trào Chiếm Trung Tâm bằng Tình yêu và Hòa bình”, những người tham gia đã luôn nêu cao hòa bình và tình yêu dành cho Hồng Kông. Họ chưa bao giờ ném một cái chai hay một quả bóng giấy. Họ thậm chí còn nhặt rác dưới đất và phân loại nó.
Không được trang bị vũ khí, họ đã giơ hai bàn tay trắng của mình lên trong suốt cuộc biểu tình. Những phong trào kháng nghị ôn hòa như vậy quả thật rất hiếm hoi. Tuy nhiên, được sự chỉ thị từ chính quyền Bắc Kinh, chính phủ Hồng Kông hóa ra lại phải nhờ đến một lượng lớn hơi cay và bình xịt hơi cay, trong nỗ lực cố gắng giải tán những người biểu tình càng sớm càng tốt.
Hành động này đã gây ra một cuộc biểu tình quy mô lớn với sự tham gia của hơn 200.000 người dân Hồng Kông. Phong trào Chiếm Trung Tâm nghiễm nhiên trở thành phong trào chiếm Hồng Kông. Sự hỗn loạn ở Hồng Kông, vốn từ lâu đã là một vùng đất văn minh, thật sự là hệ quả đến từ động thái bạo lực của chính phủ.
4. Đỏ đấu với Đen
Để đối phó với phong trào Chiếm Trung Tâm quy mô lớn, các nhà cầm quyền tại Bắc Kinh cuối cùng cũng đề ra một ý tưởng thay thế bên dưới dòng “không thỏa hiệp và không đổ máu”. Đó là huy động thế giới ngầm thực hiện các thủ đoạn nham hiểm của bọn côn đồ để đe dọa, quấy rối và tấn công bạo lực vào những người biểu tình tham gia phong trào chiếm Trung Tâm.
Sự hỗn loạn diễn ra ở Hồng Kông thực sự là hậu quả của việc chính quyền dùng vũ lực.
Bà Carrie Lâm – Chánh văn phòng Đặc khu Hồng Kông

Sự xuất hiện của những người đàn ông đeo mặt nạ – những kẻ đã phá hủy các hàng rào chắn – là không khác biệt mấy so với bọn khủng bố đến từ Trung Đông, và bản chất hiểm ác của chúng cũng không hề thua kém. Trước sự đe dọa không ngừng và hành vi lợi dụng tiếng nói của những thế lực xấu, Chow Ting, một thành viên của nhóm Học dân tư triều (Scholarism) đã buộc phải từ bỏ phong trào.
Hai thế lực (Cộng sản) đỏ và (hội Tam Hoàng) đen từ lâu vốn cùng chung một mái nhà. Không có gì ngạc nhiên khi cựu thành viên Bộ Chính trị Bạc Hy Lai đã thất bại sau khi ông chủ trương “xướng hồng đả hắc”. Đó là nỗ lực của ông đối với siêu đô thị Trùng Khánh để làm sống lại nhiệt huyết của Mao dành cho chủ nghĩa Cộng sản, trong khi lại giả vờ như đang tấn công nhắm vào bọn tội phạm có tổ chức. Khi có một sự tự mâu thuẫn, làm sao mà nó thoát khỏi sụp đổ?
5. Đen và trắng
Nhóm người chống lại phong trào Chiếm Trung Tâm không chỉ bao vây những người biểu tình, mà còn tham gia phá vỡ các rào chắn bằng vũ lực. Chúng tôi không loại trừ khả năng trong số những người chống lại phong trào Chiếm Trung Tâm là những kẻ côn đồ và những người ủng hộ cộng sản.
Thực tế, Đảng Cộng Sản Trung Quốc có “biệt tài” khích động những cuộc đối đầu giữa các nhóm. Nhưng người ta đã không ngờ tới điều này khi nó vẫn được áp dụng sau 65 năm kể từ khi Đảng cầm quyền.
Tuy vậy, đen và trắng vốn là hai thứ khác nhau. Sự tham gia vào thế giới ngầm của nhóm người chống lại phong trào Chiếm Trung Tâm vô tình chứng minh một thực tế rằng, không có sự khác biệt về bản chất giữa họ với những kẻ thuộc thế giới ngầm.
6. Người Hồng Kông đấu với người Trung Quốc
Một số người đến từ đại lục không hiểu được cuộc đấu tranh đòi dân chủ của những người Hồng Kông, và thậm chí là đã coi thường hoặc lên án họ. Họ nói, “người Hồng Kông được hưởng quá nhiều dân chủ và tự do, nhưng họ vẫn không thỏa mãn. Người Hồng Kông đã bị tha hóa”.
Loại tư duy này cho rằng, những người sống tại Trung Hoa đại lục cũng như người Hồng Kông không nên được hưởng dân chủ và tự do.
Tình huống này tương tự như câu thành ngữ Trung Hoa “chim lồng nhạo báng chim trời”, hay “thú nuôi giễu cợt thú hoang”. Các nhà lãnh đạo Trung Nam Hải hẳn là đang mừng thầm vì chính sách “cá chậu chim lồng” và chính sách nuôi lợn của mình lại thành công đến như vậy.
Sinh trưởng trong những môi trường khác nhau, khái niệm dân chủ, các giá trị phổ quát, và tính cách độc lập của người Hồng Kông khác biệt rất lớn với so với chủ nghĩa dân tộc và tính lệ thuộc của người Trung Quốc đại lục – khác nhau nhiều đến độ như sánh nước với lửa.
7. Vụ bê bối của trưởng Đặc khu
Giữa bối cảnh dầu sôi lửa bỏng của các cuộc biểu tình diễn ra tại Hồng Kông, một vụ bê bối củaTrưởng Đặc khu Lương Chấn Anh đã bị phơi bày ra ánh sáng. Ông bị cáo buộc là nhận khoản tiền xấp xỉ 6,5 triệu đô-la Mỹ từ các quỹ bí mật mà không hề khai báo.
Quan niệm của người dân Hồng Kông về dân chủ, các giá trị phổ quát và tính cách độc lập của người Hồng Kông khác biệt rất lớn với so với chủ nghĩa dân tộc và tính lệ thuộc của người Trung Quốc đại lục.

Ai công bố thông tin này? Công chúng nghi ngờ rằng chính quyền Bắc Kinh đã làm rò rỉ thông tin. Thực tế, giữa việc chọn thỏa hiệp và dùng vũ lực, thì việc miễn nhiệm ông Lương Chấn Anh có thể là một giải pháp trung gian hoàn hảo, vì nó sẽ là bước tránh được sự lúng túng cho cả đôi bên.
Bắc Kinh có thể yêu cầu ông Lương từ chức với cớ phục vụ điều tra tham nhũng và xoa dịu cơn thịnh nộ của người Hồng Kông. Sau khi giành chiến thắng giai đoạn đầu, người Hồng Kông có thể tạm thời nguôi giận.
8. Cuộc cách mạng màu sắc
Bắc Kinh đề cập phong trào Chiếm Trung Tâm như là cuộc “cách mạng màu”. Tuy nhiên, đó không phải là một thuật ngữ tiêu cực mà là điều tích cực.
Tất cả các cuộc cách mạng màu diễn ra khắp thế giới đều là những sự kiện mà người dân tham gia tuần hành trên đường phố để lật đổ những kẻ cai trị độc tài, chẳng hạn như “Cách mạng Nhung”, “Cách mạng Hoa Tulip”, “Cách mạng Cam”, “Cách mạng Hoa nhài”, v.v.
Việc chế độ Cộng sản Trung Quốc xác định phong trào Chiếm Trung tâm tại Hồng Kông là một cuộc cách mạng màu đồng nghĩa với việc họ thừa nhận chính quyền Bắc Kinh là kẻ bạo chúa và độc tài. Thực tế, phong trào chiếm Trung Tâm được công chúng đặt tên là cuộc “Cách mạng dù”, bởi vì đây là cuộc cách mạng chống lại chế độ độc tài nhằm đấu tranh cho sự tự do, vậy nên hóa ra nó lại trở thành một cuộc cách mạng màu vĩ đại.
9. Các thế lực bên ngoài
Bắc Kinh từng tuyên bố có nhiều thế lực thù địch bên ngoài đứng đằng sau phong trào chiếm Trung Tâm tại Hồng Kông, cụ thể là chính phủ Hoa Kỳ.
Lời buộc tội này ngụ ý rằng tất cả những người Trung Quốc, bao gồm cả người Hồng Kông, đều là những đối tượng vâng lời hoặc đều là những công dân không được quyền chỉ trích hay biểu tình phản đối chính quyền Trung Quốc. Miễn là người Trung Quốc, hay Hồng Kông, nếu ai chỉ trích hay biểu tình phản đối chính quyền, thì họ chắc hẳn đều nhận lệnh từ nước ngoài, hay đã nhận tiền từ nước ngoài để thực hiện âm mưu cho những thế lực này.
Trên thực tế, chính quyền Trung Quốc qua đây đã hạ nhục tất cả người dân Trung Quốc: Bạn là những kẻ nô lệ được sinh ra làm nô lệ, và chỉ số IQ của bạn thấp hơn những kẻ ngoại quốc, nếu bạn không nhận chỉ thị từ nước ngoài để làm như thế, thì làm sao bạn có được những ý kiến chỉ trích, phản đối hay nổi loạn cơ chứ?
10. Những hiệu ứng lan truyền
Phong trào chiếm Trung Tâm đã thu hút được sự chú ý trên toàn cầu. Người dân khắp thế giới nhận thức ra rằng người Hồng Kông không đồng ý cũng như không chấp nhận luật lệ của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Chiến dịch ủng hộ độc lập tại Đài Loan do đó cũng đưa ra các câu khẩu hiệu như “Nếu bạn bỏ phiếu cho KMT (Quốc dân Đảng), Đài Loan cũng sẽ trở thành như Hồng Kông”, “Người Đài Loan đang lo lắng rằng ‘Hôm nay của Hồng Kông có thể trở thành ngày mai của Đài Loan’”.
Ngay cả vị Tổng thống thân Trung Quốc của Đài Loan là Mã Anh Cửu cũng phải đứng lên làm rõ việc Đài Loan sẽ không bao giờ chấp nhận chính sách “một quốc gia, hai chế độ”; và rằng ông chắc chắn ủng hộ phong trào đấu tranh của người Hồng Kông đòi quyền phổ thông đầu phiếu đích thực.
Ngoài ra, ông Mã cũng bắt chước câu nói của Đặng Tiểu Bình “hãy để cho một số người làm giàu trước đã”, bằng cách kêu gọi Bắc Kinh “hãy để một số người hưởng nền dân chủ trước đã!”
Hiển nhiên, phong trào Chiếm Trung Tâm đang tỏa ra hiệu ứng gợn sóng của nó.
Chen Pokong đã từng là một thành viên của phong trào sinh viên năm 1989 tại Trung Quốc. Sau hai lần ngồi tù, Chen lưu lạc đến Hoa Kỳ. Ông thường xuyên viết bài, và là tác giả của nhiều cuốn sách về Trung Quốc và nền chính trị tại nước này.
Dịch Anh ngữ bởi Billy Shiyu

Dịch Anh ngữ bởi Billy Shiyu