Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Quang Lập. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Quang Lập. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

Chúng Ta chọn đứng bên nào của Sự Thật?


Sau một loạt các trấn áp của lãnh đạo CS nhắm vào các trang mạng xã hội, bằng cách liên tiếp bắt giam các blogger Ba Sàm, Bọ Lập, Nguyễn Ngọc Già … báo lề dân vẫn tiếp tục mọc rễ và vươn cành. Các blogger khác vẫn ngoan cường, cứng cỏi, tuyên bố sẵn sàng đối mặt với tù tội.
Nhà văn Phạm Đình Trọng gọi thời đại này là Thời Ngục Tù. Ông viết: “Năm tháng qua đi nhưng thời ngục tù đau đớn này sẽ còn mãi trong trang sách lịch sử”. Thân phận lầm than của đất nước, thân phận bèo bọt của người dân, thực tế nhức nhối của xã hội đã không thể câm lặng mãi trong tâm hồn nhạy cảm của các nhà văn, dù họ biết họ có thể là nạn nhân kế tiếp. Viết, đối với nhà văn Phạm Đình Trọng và đối với các blogger vừa như là sự đòi hỏi của cái riêng, vừa là trách nhiệm với cái chung.
Để mong tô đậm thêm nữa tác động khủng bố lên các nhà văn, ngày 14/01/15 ông thứ trưởng Bộ Thông Tin Trương Minh Tuấn và Phó chủ nhiệm Văn Phòng Quốc Hội Nguyễn Sỹ Dũng cùng xuất hiện trên truyền hình VTV1. Họ cảnh báo rằng hàng trăm trang mạng có máy chủ ở nước ngoài đang sử dụng chiêu bài nguy hiểm nhằm xuyên tạc, bịa đặt, nói xấu Đảng, Nhà nước và các cấp lãnh đạo, gây chia rẽ, làm giảm sút niềm tin của dân đối với Đảng.
Nhưng những nhà hoạt động Việt Nam lại nhìn khác. Khi những con người chỉ với cây bút và bàn phím trong tay, bằng tất cả mọi nỗ lực trong cô đơn, kể cả chịu bị đánh đập đến đổ máu, chịu tù tội, đã buộc cả guồng máy tuyên truyền khổng lồ của nhà nước phải xôn xao đối phó, thì các blogger và sự thật đã chiến thắng. Khi Ban Tuyên Giáo Đảng phải công khai chỉ thị cho đội ngũ chuyển sang hướng “minh bạch để giành trận địa thông tin”, thì rõ ràng báo lề dân đã thắng hiệp 1.
Đề cập đến mức ảnh hưởng của làng dân báo ông Trương Minh Tuấn vừa thú nhận vừa cố tình đánh hỏa mù:
“Có thể gọi chung đây là tội phạm không gian ảo, vi phạm pháp luật VN. Loại tội phạm này có thể bị xếp vào những nguy cơ đe dọa an ninh lớn nhất cho đất nước. Như ở Anh tội phạm này bị xếp ngang hàng tội phạm tấn công khủng bố, thảm họa hạt nhân…”.
Ông Trương Minh Tuấn quen lối phát biểu xem thường dư luận, xem thường trí tuệ của người dân. Trong khi ba ngày trước đó, những thông tin trên khắp các trang mạng xã hội cho thấy Thủ tướng Anh, ông David Cameron đang cùng 40 vị lãnh đạo thế giới dẫn đầu đoàn tuần hành ở Pháp để cổ vũ cho quyền tự do ngôn luận. Ông Tuấn tiêu biểu cho giàn lãnh đạo CSVN, vẫn muốn tiếp tục chính sách ngu dân bằng bưng bít thông tin. Vẫn muốn cai trị dân bằng bạo lực nên phải lấy dối trá làm phương châm hàng đầu. Quả thật, đây chính là cuộc chiến cam go mà người dân VN phải đối mặt. Cuộc chiến giữa sự thật và dối trá, giữa lương tâm và họng súng.
Nhà văn Pháp Emile Zola bảo rằng: “Nếu anh bịt miệng sự thật và chôn nó xuống đất, nó sẽ phát triển, và tập hợp sức mạnh dữ dội của chính nó để một ngày khi nó mọc lên, nó sẽ thổi bay mọi thứ”.
Sự thật bị chôn dấu hàng bao lâu nay đang chứng tỏ sức mạnh dữ dội của chính nó. Và làng dân báo, càng ngày càng lớn mạnh với hàng trăm những con người chịu vác thập tự để được đem sự thật đến với cuộc đời. Dù cô thế, dù thiếu phương tiện so với lực lượng báo đài của đảng, báo lề dân đang trở thành nỗi lo sợ lớn của lãnh đạo CS. Nỗi lo sợ đó bao gồm những sự thừa nhận sau đây:
- Đảng đã phải thừa nhận chính sách bưng bít thông tin từ ngày lập đảng đến nay đã thất bại, dù với bao nhiêu công an mạng đi chăng nữa. Đặc biệt vì hiện có rất nhiều chuyên gia điện toán trên thế giới luôn nghĩ ra các cách vượt rào cản để tặng không cho nhân dân các nước đang bị độc tài cai trị.
- Đảng đã phải thừa nhận lực lượng 80 ngàn Dư Luận Viên hàng ngày đi chửi bới, cố đánh lạc hướng dư luận cũng đã thất bại. Tệ hơn nữa, hàng ngũ này chỉ tạo thêm các tác động ngược. Người dân ngày càng khinh rẻ cả Dư Luận Viên và những kẻ thuê mướn họ.
- Đảng đã phải thừa nhận hiện tượng người dân đang lũ lượt bỏ mặc báo đài công cụ và kéo nhau đi nơi khác tìm thông tin. Từ các nguồn quốc tế đến các nguồn do chính dân chúng tự tìm hiểu, tự dịch thuật, tự tổng hợp, tự nhận định, tự thực hiện — tức làng dân báo. Không những thế, người dân nay còn định ra công thức chung: cứ chuyện gì Ban Tuyên Giáo ra chỉ thị cho báo đài chối cãi càng căng thì chuyện đó càng chính xác theo chiều ngược lại. Đơn cử một thí dụ như trường hợp ông Nguyễn Bá Thanh thì rõ.
Nhưng có lẽ phải đọc các phát biểu của thứ trưởng Tuấn cùng với nhiều bài vở khác của Ban Tuyên Giáo gần đây cũng như các dặn dò của ông Nguyễn Tấn Dũng với công an mới thấy đủ chính sách “minh bạch” của đảng. Đó là phải làm chủ thông tin bằng cách không chặn tin nữa nhưng chủ động tung tin theo chiều của Đảng; hoặc chủ động minh bạch phần tin nào không hại cho đảng. Nếu thế thì cũng chẳng mới là mấy. Ai cũng biết cách đó sẽ chỉ cứu vãn tình hình trong một thời gian ngắn thôi, vì hiện có nhiều nguồn khác cung cấp thông tin đầy đủ và chính xác, tức minh bạch 100%. Một khi người dân nhận ra đảng chỉ “minh bạch một phần” hay “minh bạch một chiều” thì số người kéo đi sang báo lề trái còn đông và nhanh hơn nữa. Có ai muốn phí thời giờ đưa óc mình cho đảng rót các thông tin nghiêng lệch, cắt xén vào không?! Và như thế thì có khác gì mấy tình trạng hiện giờ ?!
Dù chính sách tuyên truyền kiểu mới của đảng chỉ vừa bắt đầu, nhiều người dân Việt đã bày tỏ thái độ chán chường về cái “lòng thành nửa mùa” đi kèm đủ thứ hăm dọa trên báo đảng. Điều dân khao khát là sự thật, là quyền được biết về những chính sách của chính phủ, những sự việc có liên quan trực tiếp đến quyền lợi của đất nước và của chính họ, kể cả những dữ kiện thuộc loại tối kỵ như nội dung Hội nghị Thành Đô, các bản đồ biên giới Việt Trung, … Ngày nào những đòi hỏi đó chưa được đáp ứng, ngày đó Đảng còn tiếp tục phải đối mặt với làng dân báo. Cái trận địa mà Đảng gọi là “chiến tranh thông tin truyền thông” đó chẳng ở đâu xa, chẳng phải từ lực lượng phản động nào cả. Họ là dân, nơi mà rất nhiều người đã từng hết lòng yêu Đảng và từng đặt hết niềm tin vào Đảng. Niềm tin đưa Đảng lên ngôi đó đã cạn, đã chết lịm khi người ta biết Đảng đã bịt mắt để xử dụng họ như lừa, ngựa suốt bao nhiêu năm qua.
Đến nước này Đảng chỉ còn có hai chọn lựa:
  • hoặc là phải mở tung hẳn cánh cửa truyền thông ra. Bỏ hẳn cái trò “800 báo đài với một ban biên tập” đi.
  • hoặc phải chấp nhận đứng nhìn cảnh: toàn dân chỉ dùng báo đài công cụ làm phương tiện giải trí hay giấy gói hàng; còn khi cần các tin tức đúng đắn, mọi người sẽ chỉ đọc các nguồn do báo lề dân cung cấp.
Nhìn những gì vừa xảy ra trên “mặt trận thông tin”, ai còn dám bảo người dân “tay không” thì không thể tạo áp suất đổi thay. Khi phương pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động được đủ số đông cùng áp dụng, thế lực độc tài sẽ bị dồn vào chỗ bí. Họ buộc phải thay đổi hay phải bỏ chạy. Nhiều dân tộc đã khám phá ra công thức này trước chúng ta.
Cuộc đọ sức hiện nay – dù muốn hay không – vẫn ảnh hưởng đến và bao gồm tất cả mọi người dân Việt. Một là ta góp mặt dũng cảm cho sự đổi thay. Hai là ta chấp nhận trở thành nạn nhân, dự phần cùng những bóng đen câm lặng trong sự tụt hậu của đất nước mình. Chúng ta chọn đứng bên nào của Sự Thật ?
Nguyệt Quỳnh
30-01-2015

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Thế giới ảo – Thế sự thực


Vậy là Bọ Lập đã ngồi bóc được 45 tờ lịch trong bốn bức tường đá rồi. Không biết Bọ có được các tay đầu gấu đầu bò tạo công ăn việc làm cho đi chăn kiến không. Già cả, lại bịnh như Bọ, có được công việc đó kể cũng phù hợp! Có lẽ những khó khăn thiếu thốn đủ đường trong sinh hoạt của một người tù là nhà văn không thấm vào đâu so với cực hình không được gõ bàn phím, mà hàng ngày Bọ cứ ngóng qua cửa sổ tò vò ngóng bà xã vô thăm nuôi. Ý tưởng nảy trong đầu. Những áng văn chợt đến… không có cái bàn phím mà ghi lại, nó trôi tuột đi… là thành kẻ vô dụng.
Hôm nay tôi vừa gõ chữ B trong khung Google, bỗng hiện lên dòng Bolapquechoablogspot quen thuộc. Thấy hồi hộp quá, thử click. Không thấy cái cồn cát chang chang quê Bọ hiện ra với dòng chữ ĐƯỜNG XA NGHĨ NỖI SAU NÀY MÀ KINH thân thương, quen thuộc. Thay vào đó, một biểu tượng gớm ghiếc hiện ra, kèm dòng chữ TRANG WEB NÀY HIỆN KHÔNG CÓ… Thế cơ chứ…
Không phải thế. Trang web này vẫn có đấy. Nhưng nó đang bị giam giữ, bị nhốt đâu đó trong bốn chiều không gian ảo, giống như chủ nhân của nó đang bị giam giữ trong bốn bức tường đá của thế sự thực! Đâu rồi những bài viết hay, cứ như xếp hàng xếp lối hối hả nhưng trật tự trong một không gian ảo mang những thông tin thực đến cho mọi người.
Bọ Lập bị “bắt khẩn cấp” vào cái ngày 6 tháng 12. Và vào cái thời khắc Bọ bị điệu ra khỏi nhà mình, trang Quechoa cũng bị “giam giữ” kể từ đó. Bọ ra đi, Quechoa stop dòng trôi trên không gian mạng. Có bao nhiêu bài viết hay, nóng hôi hổi chứa chất thế sự đầy vơi chưa kịp đọc mà giờ không thể truy cập…
Khi người ta bức tử Quechoa, thì lập tức người ta cho ra lò Chân dung quyền lực – một sự cạnh tranh hết sức không lành mạnh, thể hiện rõ bản chất cá lớn nuốt cá bé của quyền lực đỏ. Lý do mà người ta dẹp Quechoa bởi những gì nó chuyển tải, thì bây giờ, thiên hạ có thể tìm thấy, thậm chí là ê hề trong Chân dung quyền lực. Quechoa sạch sẽ, nhân bản, hướng thiện, tiến bộ bao nhiêu, thì Chân dung quyền lực nhơ nhuốc, hôi hám sặc mùi bấy nhiêu.
Người ta dẹp Quechoa, vu cho nó tội nói xấu lãnh đạo, gây chia rẽ nội bộ. Ai nói xấu lãnh đạo? Hãy vào Chân dung quyền lực thì biết. Ai gây mất đoàn kết, chia rẽ nội bộ? Hãy truy cập Chân dung quyền lực thì hay. Người ta vu cho Quechoa lợi dụng tự do ngôn luận xâm phạm tới quyền và lợi ích hợp pháp của nhà nước và cá nhân. Nói “Lợi dụng tự do ngôn luận” phải là Chân dung quyền lực. Ở đây, tự do ngôn luận được sử dụng để bêu riếu, quy chụp nhau, mạt sát nhau, phanh phui, quy kết…; Quechoa chỉ thực thi quyền tự do ngôn luận chính đáng của mình-quyền thiêng liêng được Hiến pháp minh định.
Quechoa phải được ra tù. Bọ Lập phải được trả tự do! Đừng có hồ đồ và ác độc quàng cho Bọ cái tội tày liếp và không có.
Tội chống đảng, chống nhà nước, thậm chí là bán nước ra từ đâu, thiên hạ nói từ lâu và đồn ra mọi phía, từ quán nước vỉa hè cho tới chốn cung đình đó…
Vào Basam, thấy một loạt các bài viết về trận hải chiến Hoàng Sa cách đây 41 năm. Giật mình vì thời gian trôi nhanh quá! Năm ngoái mà tưởng đâu như mới hôm qua, sự kiện chính quyền Hà Nội dùng mẹo cưa cắt đá nhằm tạo ra lớp bụi dày đặc dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ để giải tán cuộc mit tinh kỷ niệm ngày 19 tháng giêng 40 năm về trước. Vị vua anh minh đầu triều của một triều đại làm rạng rỡ non sông hôm đó nhăn nhó không phải vì khói bụi do công an Hà Nội tạo ra, mà quá hổ thẹn và đau đớn trước hành động đớn hèn của lớp hậu sinh bất trung bất hiếu…
Tiếp tục lang thang trên thế giới ảo để tìm thế sự thực. Vào facebook Huy Đức xem có dòng nào nói về Bọ Lập. Buồn vì không có… Nhưng có cái clip của VTC mà HĐ gọi là “Một chương trình hay của VTC”.
Gần mười năm về trước, lần đầu tiên tôi biết đến sự kiện này qua lời kể của một người trong cuộc và là nhân vật quan trọng: Phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại – khách mời của Paris By Night. Ngày đó, dù rất yêu thích Thúy Nga Paris By Night – một trung tâm văn hóa nghệ thuật của người Việt Hải ngoại, nhưng tôi còn ngờ vực về tính xác thực những điều Ông Hồ Văn Kỳ Thoại kể, nhất là khi ông nói về gương hy sinh chiến đấu rất chủ động của các chiến sỹ hải quân của quân lực Việt Nam Cộng Hòa.
Ông kể về chiến hạm Nhật Tảo và Lý Thường Kiệt của VNCH, về việc xin chỉ thị của tổng thống Nguyễn văn Thiệu, khi đó đang kinh lý tại Đà Nẵng. Vị tổng thống VNCH khi đó đã biết tình trạng mình gần như đã bị đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi, nhưng vẫn đanh thép ra lệnh cho hải quân VNCH bình tĩnh nhưng cương quyết làm ám hiệu yêu cầu phía Trung Cộng rời xa đảo. Tổng thống cũng ra chỉ thị là nếu phía Trung Cộng vẫn ngoan cố, không tuân lệnh, thì cho phép QUÂN TA khai hỏa trước, nhằm hạn chế tổn thất.
Về phía các chiến sỹ VNCH dù biết tương quan lực lượng quá chênh lệch, phía Trung Cộng lực lượng áp đảo, nhưng với lòng yêu nước, bằng trách nhiệm cao cả và nặng nề trước vị tổng thống can trường, trước TỔ QUỐC, họ đã không nao núng, đã nổ súng thẳng về phía soái hạm (tàu chỉ huy) của phía Trung Cộng, tiêu diệt mục tiêu ngay từ những phát đạn đầu tiên…
Hành động của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng như của hết thẩy chiến sỹ VNCH tham chiến trong giờ phút oai hùng đó mãi mãi cần được khắc ghi. Đó là niềm tự hào cho mọi người VN và mọi thế hệ người VN… Hôm nay xem cái clip của VTC với những hình ảnh trận chiến đẫm máu đó mà không kìm nén được cảm xúc tự hào lẫn căm thù. Tự hào vì những người con ưu tú của mẹ VN, hẳn nhiên rồi. Tự hào về những lời nói thẳng dũng cảm của VTC nữa. Căm thù lũ giặc Trung quốc cộng sản tham lam nham hiểm. Căm thù vì thế sự rất thực bị bưng bít mấy mươi năm, mãi đến giờ, nhờ vào thế giới ảo nhiều người mới được biết.
Cũng qua clip này, qua “Một chương trình hay của VTC”, người xem còn được biết đến sự kiện nhóm đảo phía đông thuộc quần đảo HS của VN đã bị Trung cộng cưỡng chiếm từ năm 1956. Ấy vậy mà không ai trong những người dân miền Bắc được biết. Có lẽ những người được biết chỉ giới hạn rất ít, không ai khác ngoài Bộ Chính trị ĐCSVN! Sự nguy hại của việc bưng bít thông tin là khôn lường qua sự kiện trên; và đó còn là nét đặc trưng của truyền thông cộng sản nói chung…
Nói gì thì nói, nhờ có thông tin mạng internet, tức nhờ vào thế giới ảo, mà dân trí VN được nâng lên nhanh chóng. Thế giới ảo kết nối con người trên hành tinh lại gần nhau hơn, xóa nhòa sự xa cách về không gian. Truyền thông internet còn là cuốn bách khoa toàn thư. Là trí tuệ của nhân loại. Chỉ cần một cái click, người ta có thể có thông tin mình cần mà từ trước nay mình chưa hề biết. Ấy vậy mà nhiều kẻ còn toan tính hạn chế, ngăn chặn thông tin trên internet. Rõ ràng, những kẻ chủ trương ngăn chặn hay hạn chế thông tin mạng là những kẻ sợ sự thật.
Truy cập thông tin mạng cần phải được khuyến khích, thay vì hạn chế. Việc dùng quyền lực mà dẹp bỏ một số trang mạng hay hạn chế thông tin trên mạng không gian cần phải được xem xét lại và có sự tranh luận của cả xã hội. Không thể vì “sợ” ảnh hưởng xấu từ một vài trang mạng xã hội mà dẹp đi cả những mặt tích cực lớn lao của nó. Làm thế khác nào đi dẹp bỏ chợ chỉ vì phát hiện vài mặt hàng nhái, hàng kém chất lượng?
AFR Dân Nguyễn
24-01-2015