Thứ Tư, ngày 15 tháng 4 năm 2015

Trung Quốc nên bắt chước Nga tại Crimea - Crimea hôm nay và 6 tỉnh biên giới phía bắc của Việt Nam ngày mai

Tiến sĩ Lyle J. Goldstein là giáo sư tại Viện Nghiên Cứu Hàng Hải Trung Quốc, thuộc Trường Cao Đẳng Quốc Phòng của Hải Quân Mỹ, thành phố Newport, tiểu bang Rhode Island. (Trường Cao Đẳng này, mỗi hai năm một lần, đều tổ chức họp mặt các quan to Hải Quân của nhiều nước trên thế giới đến để trao đổi kinh nghiệm, làm quen với nhau, networking giống như các doanh nghiệp. Trong hai lần họp mặt gần đây nhất, Hải Quân CHXHCN Việt Nam đều cử người đến dự.)
Trong một bài nghiên cứu mới đây, Tiến sĩ Goldstein cho biết một chiến lược gia-thầy dùi-quân sư-thợ bàn của Trung Quốc đã đề nghị với Thiên Triều là tại thời điểm này, Trung Quốc nên có một hành động giống như Nga đã làm tại bán đảo Crimea (hay Crimée, hay Krym, hay Crưm gì cũng được.)
Mời bạn đọc ĐCV theo dõi những ý chính trong bài nghiên cứu của Tiến sĩ Goldstein.
———————————————————
crimea
Trương Vấn Mộc là một nhân vật hay gây tranh cãi trong giới làm chính sách đối ngoại của Trung Quốc.
Không giống như các đồng nghiệp của ông tại Bắc Kinh trong nhóm có tiếng nói có trọng lượng về chính sách đối ngoại, họ Trương ít đi dự các hội thảo, diễn đàn có sự góp mặt của các đồng nhiệm phương Tây. Ông không đứng chung với nhóm đã tích lũy nhiều dặm bay của các hãng hàng không, nhờ đi họp hầu như mỗi tháng với các viện nghiên cứu đủ nhãn hiệu ở Washington.
Thu mình làm việc tại Trường đại học Bắc Hàng (trước đây là Trường đại học Hàng không và Vũ trụ Bắc Kinh), ông không có những chức danh sang trọng hùng dũng của các chiến lược gia-học giả thuộc các trường đại học tầm Bắc Kinh, Thanh Hoa hoặc Phúc Đán. Nhưng “khuyết điểm” này lại làm cho ông có thêm nhiều người biết đến như một “chiến lược gia Trung Quốc chính cống” không hề biết khớp hoặc choáng trước các định chế hoặc học thuyết phương Tây.
Không ai phủ nhận Trương Vấn Mộc đã để lại ít ra là một dấu ấn trong chiến lược của Trung Quốc trong thế kỷ 21. Ông là một trong những nhà “hải quân học” thứ thiệt đầu tiên của Trung Quốc, những người lên tiếng trước nhất, hối thúc chính quyền Bắc Kinh phải đóng một hàng không mẫu hạm/tàu sân bay, trước khi các học giả khác chạy theo đuôi.
Năm 2009, ông viết quyển Bàn Về Sức Mạnh Mặt Biển của Trung Quốc, đại ý: sức mạnh thương mại toàn cầu của Trung Quốc cần có một lực lượng hải quân hùng hậu đi kèm. Tầm nhìn này khiến nhiều người cho rằng rồi đây ông sẽ được gọi là “Mahan của Trung Quốc”. (Alfred Mahan vừa là đô đốc Hải quân Hoa Kỳ, vừa là chiến lược gia địa chính trị, vừa là nhà sử học, vừa được coi là “chiến lược gia Mỹ quan trọng nhất của thế kỷ 19.”)
Mặc dù nhiều ý tưởng của họ Trương đã được các chiến lược gia Trung Quốc chấp nhận, thỉnh thoảng ông vẫn có những ý tưởng bị xem là trái chiều. Ví dụ, năm 2009, ông cảnh báo Trung Quốc chớ nên dính vào bất kỳ tranh chấp quan trọng nào ở Biển Đông, bởi vì làm như thế sẽ khiến Trung Quốc khó tập trung vào mục tiêu quan trọng: thống nhất với Đài Loan.
Tiếp tục đưa ra những ý tưởng ấn tượng, cuối năm 2014, ông có một bài tham luận dài trên tập san Chính Trị Quốc Tế, một ấn phẩm thuộc loại có trình độ học thuật cao của Trung Quốc. Bài tham luận được đăng hai lần, cho thấy nó đã được đánh giá tốt. Bài có tựa “Ý nghĩa của những diễn biến ở Ukraina đối với thế giới và cũng là những cảnh báo cho Trung Quốc.”
Theo cái nhìn của tác giả bài tham luận, Nga đã thắng lớn phương Tây trong vụ này và Putin là chiến lược gia bậc thầy. Họ Trương không ngại ngùng tuyên bố sự kiện ở Ukraina mang lại cho Trung Quốc một “kinh nghiệm giáo huấn” quan trọng.
Ông nói rằng Moscow chiến thắng bởi vì đối với Nga, Crimea là vùng đất sinh tử, trong khi đối ới Châu Âu, nó chỉ là một trong nhiều chuyện quan trọng. “Với Crimea, Moscow sẵn sàng tung hết nguồn lực vào, nhưng phương Tây thì không.” Nói kiểu xì-phé, Nga sẵn tố mí ga, xả láng sáng về sớm, Tây Âu thì pha.
Yếu tố tư cách lãnh tụ cũng góp phần vào sự thành công của Nga tại Crimea. Họ Trương nói có thể diễn nôm thế này: khi ra sàn nhảy của Bước Chân Hoàn Vũ, Khrushchev thì phăng-te-zi bậy bạ, hay lắc đủ kiểu; Gorbachev thì quá chân phương, tắc tắc xình tắc tắc xình; trong khi đó, Putin đi những bước thật chắc theo kiểu Stalin và làm chủ được tình huống có nhiều người đạp chân nhau trên sàn.
(Trong một bài khác, Tiến sĩ Goldstein có nhận xét là nhiều người Trung Quốc ngưỡng mộ hành động chiếm đoạt Crimea của Putin vào đầu năm 2014.)
Đánh giá nước Nga trước thế giới, họ Trương nói rằng “dựa trên chiều dài lịch sử, sức mạnh của Nga không thể đi quá xa, nhưng muốn tỏ sức mạnh ở Ukraina, Nga không có vấn đề gì sất.” Ông còn gợi ý rằng Putin tăng uy tín là tất yếu bởi vì “một đất nước đứng trước khủng hoảng thường có khuynh hướng đẻ ra một lãnh tụ đầy năng lực.” Nhưng ông giải thích chỉa khóa để Putin chận được “ý đồ bành trương của NATO sang phía đông” là tổng thống Nga đã tạo được một sự “đồng thuận toàn dân.” Ông nghĩ Trung Quốc cũng có thể tạo được đồng thuận kiểu này, dẫn đến một tác động địa chính trị quan trọng tương tự.
Họ Trương viết tiếp: sau khi Putin đã chận được đà tiến về hướng đông của NATO, “người phương Tây bắt đầu nhìn sang Trung Quốc. Họ sẽ thắc mắc: vậy thì Trung Quốc muốn gì? Đối với Trung Quốc, không gì khó chịu cho bằng khi thấy thái độ của người phương Tây cực kỳ phù phiếm, bá láp.”
Quay sang đề tài phát triển quan hệ Nga-Hoa, một đề tài cấp thiết hơn, họ Trương nói thẳng: “Sai lầm lớn trong chính sách đối ngoại của Mỹ ở thế kỷ 21 là đã đẩy Trung Quốc về phía Nga.” Theo hướng này, ông có một nhận xét lý thú: “… nếu biên giới Nga-Hoa không ổn định, không thể nào mường tượng chuyện Nga đánh chiếm Crimea năm 2014.”
Đánh giá giới lãnh đạo Mỹ trong thời gian vừa qua-như George W. Bush hoặc Hillary Clinton-họ Trương nói những người này “chỉ biết những luận điệu rỗng tuếch, không có ý thức chiến lược.” Còn chính sách Xoay Trục của Obama bây giờ là “một ý đồ của Mỹ muốn quay lại với chính sách của thập niên 1950, tạo ra một vòng vây Trung Quốc.”
Trương Vấn Mộc xem tình hình ở Ukraina là một nét tỏ lộ sự thật trên sân khấu chính trị thế giới. Trong ý nghĩa này, ông mạnh mẽ phê phán các đồng nghiệp Trung Quốc nào muốn “tuân thủ luật pháp để giải quyết êm thắm tất cả mọi vấn đề.” Tương tự như vậy, ông khuyên lãnh đạo Trung Quốc chớ nên đặt nặng vào “quyền lực mềm.” Ông viết: “… người Nga đâu có dựa vào quyền lực mềm, thay vào đó, họ trực tiếp dùng xe tăng để giải quyết vấn đề.”
Ông cũng phê phán những học giả Trung Quốc nào chủ trương “không nên chống Mỹ vì Mỹ bây giờ là sếp sòng, chống lại sếp sòng sẽ mang lại hậu quả không hay.”
Họ Trương khẳng định: “Tư duy đó là sai.” Để minh họa cho sự sai lầm khi Trung Quốc chọn con đường phục tùng Mỹ, ông nói nếu trong giai đoạn đầu lập quốc, người Mỹ đi theo con đường tránh đối đầu trực tiếp thì họ chẳng bao giờ thoát khỏi vòng tay đô hộ bá quyền của người Anh.
Nhắn nhủ những người đồng hương có thái độ nhân nhượng, ông nói nếu Trung Quốc không chịu đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt người phương Tây, thì phe phương Tây trước sau gì cũng “đắc thốn tiến xích,” được đàng chân lấn đàng đầu.
Đánh giá Washington, họ Trương trích câu nói của Mao “Hoa Kỳ có thể trông giống như con ác quỷ to đùng, nhưng thực ra chỉ là con hổ giấy.”
Ở đoạn cuối của bài tham luận, họ Trương có vẻ muốn Bắc Kinh phải có một chính sách ngoại giao mạnh mẽ hơn, dựa trên nguyên tắc ở đâu cũng vậy, thương mại chịu tác động của chính trị.
Ông mạnh mẽ và dứt khoát muốn Trung Quốc có một “khoảng không gian an toàn,” nếu không, sẽ khó có được an ninh thực sự. Không gian này nhằm bảo vệ “vòng đai vàng” chạy dọc theo vùng biển miền đông. Theo ông, hiện nay vòng đai này đang gặp một khúc xương, là Đài Loan, hòn đảo làm khựng lại sự phát triển đầy đủ sức mạnh đường biển của Trung Quốc. Sức mạnh này là chìa khóa giúp bảo vệ khu vực và cuối cùng là bảo vệ an ninh cho Trung Quốc.
Tự đặt câu hỏi “liệu có thể thống nhất với Đài Loan được hay không?” họ Trương tự trả lời “được chứ. Trong trường hợp Ukrainea, Putin đã nới rộng được khu vực an ninh đến tận phía nam Crimea, NATO chỉ đứng nhìn, bởi vì Crimea nằm ngoài tầm sức mạnh của NATO.”
***
Tiến sĩ Goldstein cho rằng có nhiều phần chắc lập trường của ông Trương Vấn Mộc không phản ảnh lập trường chung của đa số các chuyên viên lập chính sách đối ngoại của Trung Quốc, nói chung là bóng bẩy và phải đạo hơn.
Tiến sĩ Goldstein ghi nhận: mặc dù họ Trương được nhiều chiến lược gia Trung Quốc gọi là “diều hâu chúa,” nhưng ông ta không muốn thấy Trung Quốc bành trước quá mức giống như các nước lớn khác.
Thế nhưng, theo Tiến sĩ Goldstein, lời lẽ của họ Trương là một lời nhắc nhở kịp thời cho mọi người thấy rằng nếu Bắc Kinh chọn con đường đi theo vết chân của Moscow, họ sẽ “hung hăng” hơn nhiều, so với chuyện đắp đất đắp cát lên mấy hòn đảo tí hon, hoặc đi loanh quoanh ba cái bãi đá ngầm bằng dăm ba cái tàu tuần duyên chỉ trang bị vũ khí nhẹ.
***
Lời bàn của Mao Tốn Cơm: Đọc xong bài của Tiến sĩ Goldstein nói về Quân sư Trương Vấn Mộc, Mao Tốn Cơm có một tiếng thở phào và một tiếng thở dài.
Tiếng thở phào vì may quá, ông Khổng Minh tân thời này xúi ông Tập Cận Bình nên đánh chiếm Đài Loan thay vì đánh chiếm cái nước môi hở răng lạnh ở phía nam. Hú vía.
Thoạt nhìn thấy cũng có lý. Thời cơ thuận lợi cho Tập đại ca. Mỹ đang kẹt vì Afghanistan, Iraq, ISIS. Châu Âu đang mệt với Nga vì Ukraina. Tình hình biên giới với Nga và Ấn Độ ổn. Túi bạc đang đầy… Đánh chiếm Đài Loan sẽ đặt Mỹ, Châu Âu, Nhật Bản, Đại Hàn trước việc đã rồi. Trong tầm phủ sóng của Nhật Hàn nhưng ngoài tầm phủ sóng của Mỹ, liệu Nhật Hàn có dám chơi không?
Nhưng xét kỹ thì phải nói giống như Nguyễn Minh Triết đã nói trong phút 4:41 của video này, ông Obama ơi, vấn đề này là khó lắm đó.
Tiếng thở dài vì tuy ông Trương Vấn Mộc không xúi đánh Việt Nam nhưng trong thực tế, Việt Nam bây giờ có còn thực sự do người Việt Nam làm chủ đâu. Hết rừng đầu nguồn đến khai thác bô-xít, hết bô-xít đến Vũng Áng, hết Vũng Áng đến khu du lịch đèo Hải Vân… Ngoài biển, vạn lý trường thành bằng cát tiếp tục đắp bồi… Có lấy nước Biển Đông làm mực, trúc Trường Sơn làm bút cũng không viết ra hết các tội.
© Đàn Chim Việt

Crimea hôm nay và 6 tỉnh biên giới phía bắc của Việt Nam ngày mai


Cuộc trưng cầu dân ý mới đây tại Crimea với 97% cử tri ủng hộ việc tách Crimea ra khỏi Ukraine, để gia nhập Liên bang Nga, đã trao vào tay Tổng thống Nga Putin một lý do hợp pháp, nhằm đề nghị Quốc hội Nga tiến hành qui trình sát nhập Crimea vào Nga.
Đây là một hình thức chiếm đoạt lãnh thổ thời dân chủ: 97% dân số tình nguyện từ bỏ chủ quyền của bán đảo này.
Trước đây, trong lịch sử của Crimea, người Tatar luôn chiếm ti lệ đông nhất, quãng 90% tổng dân số.
Vài chục năm về trước, khi Stalin còn sống, ông ta đã đuổi đi hầu hết người Tatar Crimea.
Sau khi Liên Xô tan rã, người Tatar tha hương dần trở lại quê hương của mình.
Tuy vậy, hôm nay họ chỉ là thiểu số trên chính quê hương của mình.
Hiện nay, những chủ nhân gốc của Crimea chỉ còn chiếm khoảng dưới 10% dân số bán đảo Crimea, người Nga chiếm quãng 60% tổng dân số hiện nay.
Là Iwan hung tàn, giết người vô số, nhưng Stalin đã làm 1 việc mà vài chục năm sau còn có lợi cho Nga. Dĩ nhiên là sau khi đuổi người Tatar khỏi Crimea, Stalin di dân Nga vào Crimea.
Hôm nay hậu quả của việc di dân đã thấy rõ ràng: Nga xâm lược Crimea theo yêu cầu của người dân Nga tại Crimea.
Dẫu sao thì cũng phải nhận thấy rằng Stalin đã nhìn xa và muốn làm lợi cho nước Nga.
Còn các lãnh tụ Việt Nam ta thì sao?
Nguyễn Phú Trong, Tổng bí thư ĐCS VN ngày 15/10/11 trong Thông báo chung với Trung Quốc đã nhấn mạnh:
4.11. Mở rộng hơn nữa sự giao lưu, hợp tác giữa các địa phương hai nước, nhất là các tỉnh giáp biển, giáp biên giới của hai nước như Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng, Quảng Ninh, Điện Biên, Hà Giang, Lai Châu của Việt Nam với Quảng Tây, Quảng Đông, Vân Nam, Hải Nam của Trung Quốc.”
Mỏ rộng giao lưu giữa các  tỉnh biên giới là gì, nếu không phải là tuồn hàng hóa kém chất lượng sang VN; nếu không phải là di dân bất hợp pháp sang Việt Nam; nếu không phải là hối lộ, tha hóa cán bộ các tỉnh biên giới của Việt Nam; nếu không phải là thu mua lậu khoáng sản Việt Nam….
Chỉ một thời gian không lâu nữa, khi tình hình chính trị Việt Nam có biến động, cái trò hề nhân dân các tỉnh biên giới trưng cầu dân ý tình nguyện sát nhập với TQ sẽ được diễn ra.
Stalin làm lợi cho Nga ngay cả khi đã chết rồi, còn Nguyễn Phú Trọng làm lợi cho TQ, có thể khi đang còn sống.
Hôm nay ông ta còn dập khuôn TQ, ra vẻ như trong sạch chống tham nhũng.
Thế chiếc phong bì đầy ắp tiền mà các ủy viên BCT ĐCS VN ai cũng được nhận sau khi dự án Boxit Tây Nguyên được triển khai, có tính là hối lộ của TQ  không, hả TBT.
Bán nước tinh vi, nhận hối lộ cả tập thể là đặc tính chung của chóp bu cộng sản hôm nay.
© Nguyễn Nghĩa