Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Nhìn một góc là cái nhìn thiển cận


com-2000
Năm 2010 BBC cho đăng bài viết của cô du học sinh tên Bích, nội dung ca tụng Trung  Quốc và phủ nhận lòng yêu nước của người Việt Nam. Tháng 9 năm nay BBC lại đăng  tiếp bài “Một góc nhìn về cơm 2.000 đồng” của Nguyễn Quảng. Bài viết gây phản cảm bởi cách qui chụp người làm từ thiện là con buôn và phân tích lợi hại việc làm từ thiện dưới cái nhìn rất phiến diện.
Được giới thiệu: Gửi cho BBC từ Milton Keynes, Anh Quốc, tôi đoán tác giả đang sống  ở Anh xuất thân từ Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nhưng viết rất giống lối viết của trưởng ban Việt ngữ Nguyễn Giang. Mỗi câu mỗi ngắt ý thay vì ngắt ý theo cụm. Nguyễn Giang từng nói ở California: Việt Nam một trăm năm nữa sẽ thay đổi. Có ý kiến cho rằng BBC lâu lâu cho đăng một bài bựa để thu hút tranh luận câu khách.
Đã có nhiều bài viết phân tích cái góc nhìn quái lạ không giống ai nầy, như góc nhìn mù màu, góc nhìn phát xít, góc nhìn của kẻ ném đá… Ở đây tôi muốn phân tích từ đâu sinh ra cái góc nhìn tồi tệ và lạ lùng như thế.
Thuật ngữ “góc” được báo chí dùng chú thích một bức ảnh. Thay vì nói: “Hình chụp nhà máy nông cơ Hải Hưng” người ta nói: “Một góc nhà máy nông cơ Hải Hưng”. Chữ góc ở đây hiểu theo nghĩa khiêm tốn thì ít, ngầm ý khoe khoang thì nhiều. Chụp ảnh từ một góc là chụp không toàn diện, nhìn nhận vấn đề xã hội từ một góc lại càng phiến diện thiếu sót.
Đoạn so sánh quán cơm 2000 đồng là cần câu hay con cá. Tác giả viết:
“Việt Nam thời bao cấp cũng được viện trợ nhiều từ các nước bạn thuộc khối xã hội chủ 
nghĩa. Nhưng khi Liên Xô tan rã, Việt Nam đã phải tự đi trên chính đôi chân của mình. Và 
thật ngạc nhiên, khi từ một nước chỉ biết nhận viện trợ, nước này đã thành nước xuất 
khẩu gạo thứ nhì thế giới, trong thời gian rất ngắn.”
Nghe câu nầy sao thấy quen quen, hình như đọc đâu đó nhiều lần. Hẳn là anh ta rất yêu nước, yêu XHCN nên nhập tâm nguyên cả câu báo đảng thường viết.
Căn cứ vào cách dùng từ như “suất ăn, nuôi lợn, cốc bia…” tác giả hẳn không phải người miền Nam. Nhưng Nam hay Bắc không quan trọng, nhưng thái độ đối với cuộc sống mới là vấn đề của bài viết. Trong xã hội đầy dẫy bất công dối trá, một số không nhỏ đã chọn cách tồn tại không chỉ bằng cách ăn theo, nói theo mà cả suy nhĩ cũng rập khuôn nhiều lúc nghe rất buồn cười.
Đoạn phê phán quán cơm 2.000 bán phá giá, anh viết:
“Vì cùng một suất cơm với ngần ấy thức ăn, mà một hàng lại bán cao hơn đối thủ đến 
mười lần, đương nhiên khách sẽ chọn phương án cơm 2 nghìn.”
Người nghèo đi ăn trưa mà cũng chọn “phương án”, nghe quá kỳ quặc. Viết câu nầy, tác giả để lộ ra cách dùng từ phổ biến hồi chiến tranh, trình độ trường làng nhưng thích khoe chữ. Đã có bao nhiêu người dân Việt bị nhiễm cách nói như con vẹt, đến bây giờ đã qua tới Anh quốc vẫn không bỏ được lối tư duy nhồi sọ, dùng từ đao to búa lớn?
Qui chụp nhóm từ thiện là bán phá giá, làm lợi cho bọn chăn thầu ăn mày, khuyến khích người nhập cư trái phép vào thành phố… Tác giả đứng trên quan điểm cực đoan phe Nhà Nước để chê bai nhóm Người Tôi Cưu Mang đang nổ lực giúp đỡ người nghèo có bữa ăn. Là nước xuất khẩu gạo thứ nhì trên thế giới mà lại có quá nhiều người cần đến bữa ăn chưa đến 10 xu, trong lúc có những người giàu làm đám ma cho chó mèo tốn hàng ngàn đô. Vô lý trên mức vô lý.
Việc cạnh tranh phá giá – tạm cho là vậy đi – thì đã có luật pháp xử lý. Nếu không xử lý được, là lỗi của hệ thống pháp luật, lỗi của đảng cộng sản và chính quyền cộng sản chứ không phải của người dân buôn bán. Nhà nước có một rừng luật, tại sao lại để việc cạnh tranh bất chính xảy ra?
Cai thầu ăn mày là tệ nạn xã hội chắc chỉ xảy ra ở Việt Nam. Bọn nầy hoạt động được là do sự làm ngơ của công an, cảnh sát và và hệ thống tòa án tư pháp. Với lực lượng cả nhiều triệu người hiện nay không trị nỗi cái ung nhọt nhức nhối kia sao? Vậy thì người
dân đóng thuế nuôi công an để bảo vệ dân hay bảo vệ đảng?
Chuyện dân nhập cư vào thành phố dĩ nhiên không phải lỗi người thất nghiệp nông thôn, càng không phải lỗi của người cưu mang họ. Áp đặt chính sách nông nghiệp tập thể, nông thôn Việt Nam đã bị tàn phá tận gốc rễ nhiều năm trước. Bây giờ nông dân sản xuất ra lúa nhưng kẻ hưởng lợi là những tập đoàn nhà nước. Người dân nông thôn bị lột tới xương tủy để làm đầy túi các quan tham mang thẻ đỏ. Xã hội chưa bao giờ đẻ ra sự chênh lệch giàu nghèo tới mức cùng cực như hiện nay.
Dân nhập cư là lỗi ở qui hoạch phát triễn, tức lỗi nhà nước đảng cộng sản. Lực lượng nông dân vào thành thị càng nhiều, tội lỗi nầy càng lớn. Khinh rẻ dân nhập cư phản ánh sự phản trắc của những người tự xưng mình làm cách mạng. Ngày xưa họ là những
nông dân nghèo đi theo “đánh Mỹ”. Bây giờ giàu sang, chân chưa ráo phèn, đã vội quay lưng lại với những người nghèo khổ.
Tất nhiên một bài viết như thế không đáng đọc nhưng bài viết cần chú ý vì nó phản ảnh tư tưởng một bộ phận thanh niên lớn lên trong chế độ. Những thanh niên tay không cầm sách đỏ dơ nắm đấm lên trời theo kiểu Maoist thời cải cách ruộng đất. Họ cũng không thuộc lòng thơ Tố Hữu Trí Phú Địa Hào, đào tận gốc trốc tận rễ. Lý do họ đã trở thành trí -
phú – địa – hào thời đại mới – trí phú địa hào đỏ.
Chỉ có điều: Trí phú địa hào ngày xưa gây dựng cơ nghiệp bằng mồ hôi nước mắt qua nhiều thế hệ. Trí phú địa hào ngày nay chỉ cần trang bị tư tưởng HCM là có tất cả.
© Đàn Chim Việt

6 Phản hồi cho “Nhìn một góc là cái nhìn thiển cận”

  1. Tien Ngu says:
    Thưa,
    Xin phép được đồng ý với tác giả Trần Quang Hợi, í quên, Quang Hạ, xin lỗi, viết lộn. Góc nhìn của anh Quang Nguyễn trên BBC là một góc nhìn của cái văn hoá…quàng khăn đỏ…
    Thành ra chính chủ tiệm cơm cũng…bức xúc, có bài…ý kiến, tỏ nỗi oan Thị Kính, chê anh có cái gốc…quàng khăn đỏ rất…tệ bạc,…
    Xã hội nhiều người thiếu ăn, đói quá xá, mà cái đói…lâu năm lại hay dẫn đến…bệnh tật ngặt nghèo. Chủ tiệm cơm bỏ thì giờ, vắt óc, tìm cách ra tay nghĩa hiệp, an ủi, chăm sóc đời sống dân nghèo, thiệt là quí hoá không gì bằng.
    Ấy thế mà cái anh….gốc quàng khăn đỏ, không biết góp một bàn tay lấy cái đức, hay cãm ơn…suông, lại…chê rề, nghi kị, ganh chia…
    Thiệt là bậy bạ.
    Có lẽ anh Quang này….nhìn chưa thấu hết mọi…góc, đã vội…khoái lên lớp chăng?
    Cũng như trước đây, có vài…ma cà bông, nhìn các cựu binh VNCH mặc áo trận giày sô đi diễn hành trên đường phố Mỹ, cũng vội lớn tiếng chê bai. Dưới cái cặp mắt…hí của chúng, bại trận mà còn….rằn ri, giựt le, không biết xấu hổ. Bằng cái góc nhìn thiễn cận, chúng không hiểu cái niềm hãnh diện của một người lính từng vào sinh ra tử, chống nạn Cộng láo, bảo vệ an vui, tự do, cho đồng bào VN. Cái bại của người lính VNCH, dẫn đến cái…dẫy chết hàng loạt của các nước Cộng…láo…
    Trở lại góc nhìn…cơm 2000, những cái quán cơm này, ít nhiều cũng vạch trần cái láo của nhà nước, đảng Cộng và cò mồi. Chúng luôn hát rằng dân VN nhờ ơn Cộng sản…giải phóng mà lên làm…chủ, tự do, hạnh phúc, hồ hỡi, phấn khỡi…
    Té ra 38 năm dưới bàn tay của đảng và nhà nước Việt Nam Cộng….láo, xây dựng hoà bình, im tiếng súng, bà con vẫn còn…hồ hỡi, xắp hàng đi mua cơm…từ thiện…
    Quá…thãm.
  2. Phan Huy says:
    Ơn Đảng

    Đảng đã cho tôi niềm tin sắt đá
    Chân lý sáng ngời chủ nghiã Mac Lenin
    Vô sản năm châu vùng lên làm chủ
    Thế giới đại đồng nhờ đảng quang vinh

    Đảng đã chỉ tôi con đường cứu nước
    Yêu nước nghiã là yêu đảng tiền phong
    Yêu đảng tiền phong là yêu Cac Mac
    Quên hết giống nòi quên cả cha ông

    Đảng đã dạy tôi căm thù giai cấp
    Trí phú địa hào giết hết không tha
    Một lũ ngồi không, một phường ăn bám
    Của cải trên đời thuộc hết về ta

    Đảng đã dạy tôi căm thù anh em
    Đồng bào miền Nam một lũ nguỵ quyền
    Đốt cả Trường sơn mà đi cướp bóc
    Trường sơn đốt rồi phá cả cao nguyên
    Đảng đã chỉ tôi con đường tương lai
    Chủ nghiã xã hội có một không hai
    Lương tri loài người, đỉnh cao trí tuệ
    Thiên đường hạ giới của một ngày mai

    Đảng đã luyện tôi thành con người mới
    Nửa thú nửa người, vừa hồng vừa chuyên
    Đỏ bạc đen tình, lòng lang dạ sói
    Khủng bố đồng bào, trấn áp anh em

    Đảng đã cấp tôi thẻ bài tem phiếu
    Gạo muối củi đường thịt cá cua tôm
    Tất cả đều qua cân đo đong đếm
    Tính theo đầu người mà phát áo cơm

    Ơn đảng muôn trùng con nay đã thấu
    Lạy đảng muôn trùng soi xét lòng con
    Xin hãy buông tha cho nòi giống Việt
    Tám mươi ba năm héo hắt mỏi mòn.

    http://fdfvn.wordpress.com
  3. Hồ Bác Cụ says:
    Ông Nguyễn Quảng nào đó đã viết bài cho BBC chắc chắn thuộc “khối Tư Bản” rồi, tha vì đi bênh vực người nghèo, thì hắn lại đi bênh vực cho bọn con buôn “bóc nột”. Nói chung thì cách đặt vấn đề của một số thanh niên lớn lên dưới sự nhồi sọ của một chế độ man rợ, phi nhân bản (không phải là chữ nhân bản kiểu bọn V+ ngu dốt trong nước đang xài đâu nhá) của tụi V+, thật là méo mó lệch lạc. Theo tôi điều đó là một trong những hậu quả khủng khiếp nhất mà chế độ CSVN và Hù chí minh đã mang lại cho nhân dân VN. Những đầu óc méo mó lệch lạc ấy thuờng có những góc nhìn được đặt từ trong chỗ kín, nên thuờng hay bị vật gì đó lông lá xù xì cản trở tầm nhìn của họ chăng?????
  4. NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG CỘNG SẢN says:
    NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG CỘNG SẢN ( mở mất cho người VN cộng sản ) :” …Việt Nam thời bao cấp cũng được viện trợ nhiều từ các nước bạn thuộc khối xã hội chủ nghĩa …” !? . NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG CỘNG SẢN ( mở mất cho người VN cộng sản ) hiểu là : CHÚNG VIỆN TRỢ SÚNG ĐẠN TOÀN ĐỒ GIẾT NGƯỜI ĐỂ CỘNG SẢN VIỆT NAM THEO đuổi ( hay theo đuôi làm tay sai cho chủ nghĩa cộng sản thế giới !? )
    <> – NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG CỘNG SẢN ( mở mất cho người VN cộng sản ) thấy là : VIỆT NAM ĐÃ PHẢI ĐI CHÍNH ĐÔI CHÂN KHẬP KHIỄNG MÌNH : TRAI thì tranh nhau đi làm ” cu-li ” cho người kể cả cho mọi Phi Châu,( còn nói sĩ diện là hợp tác lao động ) GÁI thì phải đi làm vợ, nô lệ tình-dục cho mấy thằng chồng điên khùng tật nguyền bên Đài Loan, Cao-li để kiếm miếng ăn nuôi bố mẹ già ?
    “” —và thật ngạc nhiên, khi từ một nước chỉ biết nhận viện trợ, nước này đã thành nước xuất
    khẩu gạo thứ nhì thế giới, trong thời gian rất ngắn.” – Các nước đàn em bây giờ người ta đang tiến xa trên đường kỹ nghệ hóa, mình thì vẫn lẹt đẹt nông nghiệp, thủ công nghiệp tay chân ( may mặc làm công cho các tập đoàn may mặc nước ngoài vào làm ăn khai thác sức lao động của đồng bào trong nước, một hình thức thực dân mới ? ) lùi sau người ta cả hàng thế kỷ, không thấy xấu hổ sao ? Người ta có tiền mua bao nhiêu gạo chẳng được can chi phải cầy cấy mệt sức, làm một cái máy quèn nhập vào Việt Nam thừa sức mua một tấn gạo, đàng nào hơn ? Chứ không phải nông nghiệp của người ta kém ? Nghe không hả mấy con ” dư-lợn-viên” mấy thằng ” lý-sự-cùn nhân bản ” ?
  5. Buá Tạ says:
    “Và thật ngạc nhiên, khi từ một nước chỉ biết nhận viện trợ, nước này đã thành nước xuất
    khẩu gạo thứ nhì thế giới, trong thời gian rất ngắn.
    Đúng la` “Đầu óc cuả loài Heo “:
    Trước năm 1975, luá gạo ở Miền Nam Việt Nam làm gi` cho hết? Mọi chuyện “khủng” sau 1975, do chính đám SÚC VẬT Việt Cộng chúng mầy gây nên.
  6. Minh Đức says:
    Cái thiếu sót trong bài viết đăng trên BBC nói về quán cơm 2000 cạnh tranh với người bán cơm khác là không đưa ra lý do vì sao các quán cơm 2000 có thể bán với giá rẻ. Tác giả bài này, Trần Quang Hạ, nói rằng quán cơm 2000 là việc làm từ thiện. Nghĩa là sở dĩ quán cơm 2000 có thể bán giá rẻ là vì những người làm công tác từ thiện bỏ tiền, bỏ công ra nên quán cơm đó có thể bán với giá rẻ.
    Điều quái lạ trong bài viết của người gửi cho BBC là không nhìn vào việc có nhiều người nghèo không đủ tiền sống nhờ vào quán cơm 2000 mà sống để đánh giá các quán cơm 2000 đã giúp người nghèo ra sao, mà lại đi nhìn vào việc nhiều người bán cơm bị mất khách.
    Quán cơm 2000 này kiểu cũng giống như quán cơm Bình Dân hồi trước 75. Quán cơm Bình Dân được chính phủ VNCH trợ cấp gạo miễn phí. Người vào ăn chỉ phải trả tiền thức ăn, mua nhiều món thì trả tiền nhiều, mua ít món trả tiền ít, còn cơm thì ăn thả cửa. Những quán cơm như thế giúp cho những người nghèo ít ra cũng không bị chết đói. Có những người gặp lúc cùng quẫn, bị mất việc, hay hoàn cảnh bị sa sút, nhờ các quán cơm này mà sống. Sau này khi thoát ra khỏi cảnh nghèo, họ không cần đến ăn ở các quán cơm này nữa.

Phản hồi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét