1.Hôm đưa anh ( Huy Đức) ra phi trường, trở về. Tôi hỏi anh có ý định viết thêm tác phẩm nào nữa không? Anh nói nếu cuộc sống được an ổn, anh sẽ viết tiếp. Tôi không muốn hỏi thêm anh định viết gì, bởi từ trong khái niệm điều anh ước ao được an ổn, đã thấy trùng trùng nỗi bất an!
2.Hôm nay thấy anh gởi mấy tấm hình và bài viết trên facebook, khơi dậy niềm khát vọng của một dân tộc đã buồn quá lâu. Tôi không thể bày tỏ hết điều mà mình muốn nói, bởi sợ vết thương chưa lành, còn âm ỉ rát. Ai đó xát lên nó một liệu thuốc mong chữa trị, thì phản ứng tất nhiên của con bệnh là rúm người lại, rồi ngờ vực cả thiện chí.

Mẹ và vợ trong lễ truy điệu thiếu tá Nguyễn Thành Trí, lúc này Thanh đang mang thai người con thứ hai được hai tháng rưỡi.
(Hình: Huy Ðức)
Dầu sao thì cũng phải bắt đầu từ điểm nghi ngờ như vậy, không thể khác hơn được. Như người thiếu nữ thất thân trên biển Thái, thu mình khóc ấm ức trong một góc đời âm u. Càng đến gần, vỗ về, càng đau thêm! Chỉ có nàng mới hiểu sự mất mát to lớn dường nào! Cho đến khi đời sống trả lại cho mình những giá trị làm người, không phải là tài vật, mà là nhân cách. Người ta mới tin rằng nơi đây có một ý nghĩa khác nữa, không chỉ sống tạm bợ cho qua hết tháng ngày buồn tủi quá khứ, mà còn phải hòa mình xây dựng một xã hội chí ít, từ đây trở về sau, thế hệ con cháu mình được sống trong hòa bình!
Giờ này đã có quá nhiều giấy mực tả oán về quá khứ không thay đổi được nữa. Nhưng tương lai thì có thể làm mới lại thâm tình bằng những hành động thiện chí. Kỷ niệm Hoàng-Trường Sa không nhằm kể lại những chiến công lịch sử để tự mình thỏa mãn lòng tự ái dân tộc trước đế quốc xâm lược, mà từ trong sâu thẳm mình thấy có một trách nhiệm trên và trước hết, là bảo vệ Tình Tự Dân Tộc Việt Nam. Cái gì làm cho nỗi đau mất biển đảo linh thiêng trong lòng của chúng ta đến như vậy? Nếu không phải vì máu và nước mắt của chính Cha, Ông mình thấm tràn lên đó.

Đơn sơ nén nhang cho thiếu tá Nguyễn Thành Trí. (Hình: Huy Ðức)
Tôi tin, ý chí giành lại chủ quyền biển đảo Hoàng và Trường Sa không phải ngày một mà thành tựu. Nhưng gìn giữ tâm tình biển đảo trong lòng mỗi người dân Việt là điều chúng ta có thể làm ngay được từ giờ phút này. Lúc mà chúng ta chung tay đặt xuống viên gạch đầu tiên xây dựng lại ngôi nhà cho những người Mẹ Anh Hùng Ngụy Văn Thà và Nguyễn Thành Trí v.v… Chúng ta không thể trả bù hết sự mất mát người thân vĩnh viễn của những bà Mẹ trót có con là Anh Hùng. Nhưng không ai có thể làm ngơ trước nỗi nhọc nhằn của người Mẹ đã mất con vì Tổ Quốc!
Bác tôi và Bố tôi từng là những sĩ quan hải quân VNCH, anh hai tôi cũng là một sĩ quan hải quân Hoa Kỳ. Sau 1975, Bố ít kể về đời binh nghiệp của mình, ngoại trừ tôi biết do đó mà kéo lê những ngày tù trong trại cải tạo; những ngày tù vượt biên; những ngày trốn chui nhũi không hộ khẩu ở Sàigòn… Nhưng tôi biết rất rõ có một binh chủng hải quân hào hùng vì những tên gọi làm nên huyền thoại: HQ10 Nhật Tảo; trung tá Ngụy Văn Thà; thiếu tá Nguyễn Thành Trí…
Giờ đây, Huy Ðức đang viết một bộ sách mà tôi tin, ý nghĩa hơn cả tác phẩm Bên Thắng Cuộc!
3.
Xưa, người ta thắp sáng ngọn hải đăng cho thuyền ra biển lớn, bằng một que diêm nhỏ nhoi.
Xưa, người ta thắp sáng ngọn hải đăng cho thuyền ra biển lớn, bằng một que diêm nhỏ nhoi.
![]() | ||
| Nguyễn Thị Thanh Thảo, 5 tuổi, trong lễ truy điệu cha, thiếu tá Nguyễn Thành Trí. |
![]() |
| Ba cô con gái nhỏ (7 tuổi, 5 tuổi và 3 tuổi) của trung tá Ngụy Văn Thà bên cạnh ông nội và mẹ trong ngày truy điệu cha. |







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét