Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015

"Mùa Xuân đầu tiên" đang tới!


Hôm nay là ngày 29 Tết Ất Mùi, ngày mà cách đây tròn 39 năm, nhạc sĩ Văn Cao đã viết xong ca khúc “Mùa Xuân Đầu Tiên”, vì ông nghĩ, kể từ Mùa Xuân Bính Thìn, 1976, đất nước ta sẽ vĩnh viễn sạch bóng quân xâm lược. Một bài hát chứa chan sâu lắng tình yêu đất nước vậy mà đã bị nhà nước CHXHCN Việt Nam lúc bấy giờ cấm lưu hành! Cuối cùng ông đã phải ấn hành bài hát đó tại Liên Xô năm 1976 và đã nhận được 100 rúp tiền nhuận bút. Đối với Văn Cao ngày ấy, số tiền này có thể mua được một chiếc xe đạp Sputnik, lớn hơn toàn bộ gia tài mà bấy giờ cả nhà ông đang có!

Hôm nay cũng là ngày 17/2/2015, ngày mà cách đây tròn 36 năm, gần 60 vạn quân cộng sản Trung cộng đã ào ạt tràn qua 6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc để xâm lược nước ta, cướp đi hàng chục vạn tính mạng của đồng bào vô tội trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ con!

Năm 2015 này, cũng là năm tròn 20 năm ngày nhạc sĩ Văn Cao tài hoa đã từ giã cõi đời này mãi mãi. Tôi đã không thể cầm được nước mắt khi nghĩ đến bác Văn Cao đã “lạc bước chốn Đào Nguyên” mà còn quay trở về đời thực để cống hiến cho chúng ta những bài hát, bài thơ, bài văn, bức vẽ... bất hủ đầy tính nhân văn, mặc dù cá nhân bác đã phải sống một cuộc đời đầy bất trắc và oan trái.Và tôi cứ băn khoăn, không biết đến bao giờ, “Mùa Xuân Đầu Tiên”- Giấc Mơ của bác Văn Cao mới được trở thành hiện thực khi vẫn còn đó những “Bí mật Thành Đô 1990” chưa được giải mã?

"Mùa Xuân đầu tiên" đang tới!
(Kính viếng hương hồn bác Văn Cao)

Tròn ba mươi chín năm rồi
“Mùa Xuân Đầu Tiên” đang tới!
Văn Cao ơi, người gắng đợi!
Một Mùa Xuân trọn niềm vui

Thuở người hát, giặc đã ngồi
Cạnh bên phải chi người biết?
Nên từ Đào Nguyên tha thiết
Nhớ chàng Lưu Nguyễn xa xôi

Người biết Mao quân vô đạo
Giết người kháng chiến chín năm
Bằng dùng “Cải Cách Ruộng Đất”
Nên ra “Giai Phẩm Nhân Văn”?

Người biết giặc Tàu cộng sản
Tràn sang tàn sát dân lành
Sáu tỉnh Phía Bắc biên giới
Nên người căm hận chiến tranh

Người biết Tàu qua nước Việt
Không từ phụ nữ người già
Xác con phơi trên bụng mẹ
Nằm chờ quạ rỉa, chồn tha!

Người biết Thành Đô là chốn
Việt gian bán nước cho Tàu
Nên ra đi người đau đớn
“Chung lòng cứu nước” vì đâu?

Giờ ở Thiên Thai người thấy
Giặc Tàu cộng sản đêm ngày
Đang hủy hoại non sông Việt
Văn Cao ơi, bởi vì ai?

Vì ai Hoàng Sa biển đảo
Bị xâm lăng bởi giặc Tàu?
Vì ai tương tàn huynh đệ
Bao năm trời hận thù nhau?

Vì ai đất rừng nhượng bán
Dâng Tàu cả Mục Nam Quan?
Văn Cao ơi, thương thương lắm!
Còn chăng đất Việt bác nằm?

Nay giặc Tàu đã lộ diện
Là tên cướp biển Trường-Hoàng
Chúng muốn Việt Nam lần nữa
Quay về Bắc thuộc ngàn năm!

Nên “Mùa Xuân Đầu Tiên” ấy
Vừa hát lên đã tắt rồi!
Bởi nước nhà còn bóng giặc
Xuân về chưa trọn niềm vui!

Nay Xuân Ất Mùi đang đến
Toàn dân đoàn kết chống Tàu
Sẽ biến Mùa Xuân Miến Điện(*)
Thành Xuân đầu bác Văn Cao!

Ước một chiều xuân biên giới
Bên các anh có mẹ hiền
Nắm chặt tay con ca hát
Vui trọn “Mùa Xuân Đầu Tiên”!

Xuân Mới đến rồi nhớ bác
Một bài ca, một đời người!
Văn Cao là Tiên hay Phật
Từ Niết Bàn ghé đây chơi?

Hà Nội, 17/2/2015



_____________________________________

(*) Mùa Xuân Miến Điện hay còn gọi là Mùa Xuân Myanmar: