Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

Vài suy nghĩ về hình thức chống Cộng (P.2)



Để liền mạch chủ đề, xin nhắc lại hình ảnh "đàn bò" trong thủ đoạn kêu gọi "đoàn kết" mà CSVN luôn rêu rao. Người CS có bút hiệu Tương Lai - vào tháng 5/2014, khi Trung Cộng kéo giàn khoan HD981 vào biển Đông - từng nói [1]: "...Lúc này, mỗi một người Việt Nam yêu nước phải đứng đằng sau tuyên bố của nhà nước, đứng sau các chiến sĩ của chúng ta, chứ lúc này lại đưa các vấn đề khác ra để làm loãng mục tiêu đi, thì đó là một sai lầm về chính trị."

Ngoài các phép ngụy biện phổ quát ("lạm dụng chữ nghĩa" bằng từ "yêu nước" hay lợi dụng "quyền lực mềm" bằng "tên tuổi" của cá nhân ông ta v.v...) ông Nguyễn Phước Tương như khẳng định dân VN không khác "đàn bò" đang "đứng mơ mây ngàn" (!). Bò mơ về mây ngàn! Quá tốt cho người CS thoải mái... chăn dắt. 

Không chỉ mượn hình ảnh "đàn bò đứng mơ mây ngàn" để thi vị hóa, người viết nài nỉ (thật sự) quý độc giả nhín 4 phút đồng hồ, xem clip [2] để kinh ngạc lẫn thán phục về "công tác thuần dưỡng" của ĐCSVN, mà Đỗ Hữu Ca từng khẳng định [3] : "...Từ sau hòa bình đến nay, dân ở đấy rất cách mạng, rất thuần..."

Vậy, xin đừng trách những người dân oan, nông dân, công nhân, tiểu thương, bởi ngoài việc kêu la và chửi bới, họ sẽ làm gì để thoát kiếp trâu ngựa, khi ngay cả những tướng tá, giáo sư, tiến sĩ, bộ trưởng v.v... được thuần dưỡng xong từ lâu? 

Giải phóng dân tộc và tự do dân chủ

Đoạn video clip đó, có trở thành lời khuyên cho người VN dứt khoát đoạn tuyệt "bám theo đuôi" CSVN, dù muộn còn hơn không? 

Dù hàng ngàn vòng hoa ngỡ là thành kính, nó không mang ý nghĩa nào khác, ngoài việc tố cáo tập đoàn CSVN năm xưa ăn cắp xương máu của dân Việt Nam, dưới tên gọi "chiến tranh bảo vệ biên giới 1979", để cho chúng và "đàn bê" cùng nhau hưởng lợi suốt 35 năm qua.

Một quốc gia được hình thành chỉ đầy đủ ý nghĩa với hai yếu tố không bao giờ tách rời:

1. Phạm vi địa lý được thế giới công nhận rộng rãi;

2. Con người sinh sống trên đó; duy trì, phát triển và truyền lại cho các thế hệ con cháu.

Không có yếu tố thứ hai, tất nhiên yếu tố thứ nhất hoàn toàn vô nghĩa. Khi dân tộc Việt Nam đã bị CSVN biến thành "đàn bò" - diễn giải mang "tính người" hơn: Nô Lệ - nghĩa là không còn Quốc gia Việt Nam. Hiện nay chỉ có tên gọi "nước CHXHCNVN" với:

- Một chế độ toàn trị và (xin nhấn mạnh chữ "và" với ý nghĩa không tách rời);

- Một "nhà nước" lệ thuộc vào Trung Cộng, trên mọi lãnh vực. 

Nói cách khác, Việt Nam gần như mất nước với sự toa rập từ nội bộ ĐCSVN từ nhiều bằng chứng, mới nhất là vụ giao đất tại đèo Hải Vân cho Trung Cộng kinh doanh.

Do vậy, "Quốc Đề" tối quan trọng trong đấu tranh hiện nay: GIẢI PHÓNG DÂN TỘC x TỰ DO DÂN CHỦ [4], một lần nữa được đặt ra [5] cho tất cả nhóm bạn/hội đoàn/phong trào/đảng phái trong ngoài nước cùng suy ngẫm. 

Phải khẳng định tuyệt đối: Việt Nam không bao giờ có tự do dân chủ, nếu không đặt vấn đề GIẢI PHÓNG DÂN TỘC song hành và gắn chặt cùng. 

"Toán học hóa" quốc đề nói trên: Nếu "Tự do dân chủ" là một số khác zero và "Giải phóng dân tộc" bằng zero. Phép nhân đó cho kết quả bằng zero. 

Trương Tấn Sang từng la hoảng [6]: "Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo". Thử hỏi, nếu không bán nước tại sao không dám làm rõ mật nghị Thành Đô và hàng loạt các khuất tất khác, trong khi lại phát ngôn rất dở với tư cách Chủ tịch nước(?).

Các hành động cụ thể từ hội đoàn/nhóm bạn/phong trào/đảng phái trong ngoài nước, nhiều năm qua chú trọng đấu tranh cho "tự do dân chủ", hầu như rất ít nhấn mạnh tính chất "giải phóng dân tộc" với mối liên hệ không được phép tách rời.

Lợi ích lớn lao khi vấn đề GIẢI PHÓNG DÂN TỘC được nhấn mạnh:

- Thuyết phục và thu hút tất cả các tầng lớp, kể cả phần lớn những người CS, người nhận lợi ích từ CS và "thân Cộng", bởi tầng lớp này, đối với họ, nhu cầu "tự do dân chủ" không phải tiên quyết, thậm chí họ không cần. Đặc biệt, đối với tầng lớp thanh niên - sinh viên - học sinh, trong tình hình hiện nay, "tự do dân chủ" không được số rất đông quan tâm. Trong khi, nội dung "GIẢI PHÓNG DÂN TỘC" được phân tích & chứng minh rõ thông qua nhiều bằng chứng, sẽ dễ dàng thuyết phục lượng người đông đảo và rất quan trọng này, bởi đặc tính tuổi trẻ - tôn trọng và yêu thích sự thật. Thân phận nô lệ không chừa một ai, khi mất nước, đó là chân lý không cần bàn cãi.

- Càng thuyết phục đối với người Việt hải ngoại bằng lợi ích rõ ràng: quê hương thứ nhất - nơi họ buộc phải rứt ruột ra đi đang bị đe dọa nghiêm trọng với nguy cơ ngày thêm rõ rệt.

- Chứng tỏ chính nghĩa với nguy cơ hiển hiện dân tộc Việt Nam bị đồng hóa và dần diệt vong, nhằm để nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của các quốc gia dân chủ cho cuộc đấu tranh.

- Hội đoàn/nhóm bạn/phong trào/đảng phái trong và ngoài nước trở nên dễ dàng liên kết hành động vì mục tiêu lợi ích chung cho cả dân tộc Việt Nam, trong đó cũng chính là có lợi ích của từng tổ chức, từng nhóm bạn.

Không chỉ những lợi ích lớn lao nêu trên, một khi chưa đặt nặng vấn đề "GIẢI PHÓNG DÂN TỘC", mọi đồng thuận về bản chất cuộc đấu tranh không thể diễn ra giữa hàng chục quan điểm "chống Cộng" khác nhau. Hệ quả kéo theo nó, không thể liên kết. Đoàn kết lại càng quá xa xôi.

Nói hình tượng một chút: Các hội đoàn/nhóm bạn/phong trào/đảng phái như những vòng tròn không đồng tâm và giao nhau - phần giao nhau đó chính là "GIẢI PHÓNG DÂN TỘC".

Như vậy, cần xác định bản chất cuộc đấu tranh (nội dung) trước khi bàn luận các phương pháp đấu tranh (hình thức).

Bạo động và bất bạo động

Loại trừ một chế độ nào đó, có 3 hình thức:

- Bất bạo động (BBĐ).
- Bạo động (BĐ).
- Kết hợp hai hình thức trên (kết hợp - KH)

Một nghiên cứu [7] với độ dài hơn 60 năm của bà Erica Chenoweth, trong đó chỉ ra những kết quả sau nhiều năm tìm hiểu, phân tích và tổng kết cho thấy, đấu tranh BBĐ có khả năng thành công cao hơn nhiều và ít dẫn đến bất ổn xã hội hơn, so với đấu tranh BĐ. Điều đó không có nghĩa đấu tranh BĐ luôn thất bại, chỉ là mức độ thành công thấp hơn nhiều - theo thời gian nghiên cứu - so với đấu tranh BBĐ. 

Ngay cả đấu tranh BBĐ, không có nghĩa "dĩ hòa vi quý", chỉ khác là trả giá ít về nhân mạng và ít hỗn loạn, bạo loạn hơn nhiều so với đấu tranh BĐ. Những cuộc cách mạng từ thập niên 90 thế kỷ trước kéo cho đến nay, cho thấy, dù chủ trương đấu tranh BBĐ, nhưng giai đoạn cuối, BĐ và đe dọa BĐ là phương án lựa chọn cuối cùng trước những tên độc tài ngoan cố. 

Nói cách khác, dù chủ trương và mong muốn thành công từ đấu tranh BBĐ, BĐ luôn phải là phương án dự phòng thiết yếu với kế hoạch cụ thể ứng phó trong tình huống đương thời - đó là hình thức thứ ba - KH - như nói trên.

Trong nghiên cứu, Chenoweth rút ra kết luận, với 3,5% dân số một quốc gia nổi dậy bằng BBĐ đủ để làm một chế độ sụp đổ. Tuy nhiên, tình hình Việt Nam, với tính đặc thù rất riêng - như phân tích - gần như mất nước, công trình nghiên cứu của nhà khoa học chính trị đã không đề cập đến. Đó là một thiếu sót lớn của Chenoweth. 

Đứng trên quan điểm tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, không thể vì ủng hộ quan điểm đấu tranh bằng hình thức này để đả phá, chê bai hình thức khác. Bởi, điều 19 khoản 1 trong "Công ước quốc tế về các quyền dân sự & chính trị" (ICCPR) nói rõ:

Mọi người đều có quyền giữ quan điểm của mình mà không bị ai can thiệp.

Xin nhấn mạnh, chữ "quan điểm" trong trích dẫn. Quan điểm là cách nhìn nhận, phân tích, đánh giá, kết luận của ai đó đối với bất kỳ nội dung hay chủ đề nào. Trong đấu tranh chính trị, quan điểm dù là BBĐ hay BĐ vẫn dừng lại trong tư tưởng của người đó.

Từ quan điểm dẫn đến hành động là một khoảng cách quá xa, thậm chí hành động hoàn toàn có thể diễn ra ngược lại với quan điểm nội tại duy trì lâu nay, bởi tùy thời cuộc đổi thay và còn tùy tình huống diễn biến đang xảy ra. Đó là cách nhìn "vận động là tuyệt đối" trong tư duy triết học.

CSVN cố tình đồng nhất "quan điểm" [*] với "hành động" bằng những chữ: xúi giục, kích động, lôi kéo v.v... như đông đảo người dân quá rõ. Cũng từ đó, CSVN mới "đẻ ra" những tội: 87 (Tội phá hoại chính sách đoàn kết), 88, 258 v.v... vốn dĩ những "tội này" không làm bất cứ một ai... chết hay thương tật (!). Đó cũng cho thấy sự khác biệt khái niệm học thuật "hình sự" của CSVN, nó tỏ ra quá lạc hậu và ấu trĩ so với các quốc gia dân chủ. 

Dù lực lượng đảng viên (kể cả người ra khỏi đảng) và "thân cộng" cũng như nhận lợi ích lớn nhỏ (cả vật chất và tinh thần) từ ĐCSVN, bên ngoài tỏ ra ủng hộ và luôn chủ trương đấu tranh bằng BBĐ, nhưng một thực tế khó chối cãi: Khi những tai họa, bệnh tật, xúi quẩy, đấu đá nội bộ ác liệt mà "đồng chí của họ" gây ra lẫn nhau, tuyệt đại đa số những người và nhóm người đó - thông qua cả "báo nhà nước" cho đến núp dưới các trang web/blog "lề đảng" và "lề giữa" - lao vào khai thác triệt để, thậm chí còn dùng web/blog để tấn công nhau, bằng nhiều thủ đoạn đê hèn mang tính đấu tố hoặc là dạng biến thái của bọn Hồng Vệ Binh với nhiều hình thức khác nhau. Ví dụ mới đây, giới cầm quyền tại Hà Nội kéo cả bầy đến nhà ông Nguyễn Trọng Vĩnh, bằng hình thức dùng đám đông lung lạc và khủng bố tinh thần. Đó không thể gọi là đấu tranh BBĐ.

Không những người CS bóp méo phương pháp đấu tranh BBĐ mà chính họ phạm luôn vào điều 88 hay 258 hoặc 245 (Tội gây rối trật tự công cộng) - thứ "luật" luôn chụp mũ & vu khống cho người vô tội. Người CS cũng nên nhớ, các trang web/blog mang tính chất công cộng, do đó "tội danh" 245 hoàn toàn có quyền gán cho những trang báo và cho cả những "người khuất mặt khuất mày" (chữ của LS. Lê Công Định) dùng "báo" để bôi nhọ người khác.

Bộ mặt đạo đức giả và ngụy quân tử thật dễ dàng nhận thấy, dù cố gắng che giấu sau những bài viết tỏ ra "trí thức" và nhuốm màu "lương thiện" như Nhân Dân, Petrotimes v.v... (!).

Những tên ngụy quân tử - tuyệt đại đa số là dân có "số má" trong ĐCSVN dù lãnh vực này hay khác, dù trong hay ngoài nước, thậm chí nghỉ hưu, nghỉ việc với chức vụ các loại trước đây - luôn đánh đồng đấu tranh BĐ ngang hàng với bạo loạn, thậm chí là khủng bố. 

Những tên đạo đức giả không chỉ đánh đồng như thế mà sẵn sàng chụp mũ bất kỳ ai (vì nóng tánh hay chửi bới hoặc nguyền rủa) là "chống cộng cực đoan", trong khi chúng tự chối bỏ bản chất cực đoan, thể hiện ngay khi áp đặt người khác. Thử hỏi, bằng tư cách nào, thể nhân gì, đại diện cho những ai, khi chúng kết luận "người này là chống cộng cực đoan", "người kia là dân chủ tâm thần" v.v...? Thật ra, những tên ngụy quân tử đó cố tình đồng nhất "quan điểm" = hành động", nhằm để hù dọa và bịt miệng những ai không nắm rõ cái khái niệm chữ nghĩa. 

Không phải vì người CS không biết các khái niệm nói trên hoàn toàn khác nhau mà vì họ sợ một khi các nhóm bạn/phong trào/hội đoàn/đảng phái đạt được đồng thuận và thuyết phục hàng triệu người dân cùng đứng lên với mục tiêu quá rõ:GIẢI PHÓNG DÂN TỘC.

Kết

Cần xác định bản chất cuộc đấu tranh để đi đến đồng thuận. Có đồng thuận mới dễ dàng liên kết. Từ liên kết thành công, hãy nghĩ xa hơn về việc tạo lực lượng và vận động mọi phương tiện. Từ đấy mới có thể lập kế hoạch đoàn kết với các điều kiện cần & đủ đã hình thành. Nói cách khác, "đoàn kết" là một chương trình khoa học cần hiện thực hóa ở giai đoạn cuộc cách mạng GIẢI PHÓNG DÂN TỘC và TỰ DO DÂN CHỦ tại Việt Nam, gần như chuẩn bị xong các điều kiện. Đoàn kết không phải là chuyện mua vui hay kêu "đại lên" để chứng tỏ bản thân.

Tháng 9/2014, một thỏa thuận thành lập "chính phủ đoàn kết dân tộc" ở Afghanistan đã được ông Ghani và ông Abdullah ký kết tại Kabul với trung gian là Hoa Kỳ, nhưng đến nay tình hình Afganistan vẫn chưa sáng sủa hơn cho lắm...

Huống chi dân tộc Việt Nam, với "đa trường phái" chống Cộng đan xen chằng chịt và nhân tâm ly tán mãnh liệt, cũng như đứng trước kiếp nạn lừng lững: Mất Nước, chỉ kêu gọi khơi khơi lấy đâu ra... "đoàn kết"?!

(Hết)




_______________________________________

Chú thích:

[4] Ý nghĩa khi dùng "dấu nhân": Nhằm để chỉ ra tính chất hòa quyện keo sơn, nó mạnh hơn "dấu cộng" rất nhiều.
[5] http://www.danluan.org/tin-tuc/20120531/nguyen-ngoc-gia-viet-nam-nhat-dinh-co-cach-mang-som-neuphan-4. Vấn đề "GIẢI PHÓNG DÂN TỘC x TỰ DO DÂN CHỦ" được đặt ra gần 3 năm trước, nhưng không nhận được bàn luận nhiều, ngoài tiến sĩ Nguyễn Trung Chính (Irish Vinh Hayes) với 5 bài rất đáng suy nghĩ và bàn luận:
[*] Nói thêm: Ví dụ một ai đó có ý định giết người, thậm chí là phác ra kế hoạch đi nữa, nhưng chưa hề mang ra hành động, thì người đó cũng không có tội. Tội phạm chỉ dựa trên hành vi đã thực hiện xong (dù thất bại hay thành công). Do đó, nhiều người rất ghét cái chữ mà người CS luôn luôn xài: "Xúi giục", "kích động", để vu khống người vô tội. 
Nhắc lại người CS rằng: Những ai hành động chỉ vì nghe theo "xúi giục", "kích động", chứng tỏ người đó kém tri thức và đương nhiên họ phải tự chịu trách nhiệm việc mình gây ra. CS ơi! Các ông nên dẹp mẹ nó mấy cái chữ này đi, biết sao không? Vì như vậy là các ông tự tố cáo CS các công khinh dân bỏ mẹ!
Mời đọc thêm: Phản bác bài viết "Không được kích động bạo lực".