Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

Vài suy nghĩ về hình thức chống Cộng (P1)



Cho đến bây giờ, có thể xác quyết chế độ độc đảng toàn trị tại VN không còn lý do nào để biện minh cho nó tồn tại thêm nữa. Bằng cớ từ lịch sử cho đến hiện tại đã phủ quyết tất cả những luận điệu của CSVN, chỉ nhằm phục vụ cho mưu đồ trường trị dưới sự bảo hộ của Trung Cộng với mưu toan dần dần thôn tính lãnh thổ và đồng hóa dân tộc Việt Nam trở thành một sắc dân thiểu số.

Phải loại bỏ CSVN, khi muốn giải phóng dân tộc và bảo toàn cương vực, biển đảo VN, bởi bản chất vong bản và vô Tổ Quốc của CSVN - chính họ cũng không cần che giấu với Hoàng Trung Hải bị tố cáo đích danh nhiều lần, với phát ngôn từ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng v.v... ngày càng quá rõ sự đầu lụy để cốt hưởng vinh hoa phú quý, bỏ mặc Tổ Quốc lâm nguy, dân tình oán thán.

"Đoàn kết" hay "liên kết" là những khái niệm cần làm rõ trước tiên, trong tình hình hiện nay, vẫn còn nhiều cá nhân, nhóm bạn, hội đoàn, đảng phái chưa đồng thuận hai khái niệm này - ngỡ là một, nhưng thực tế nó khác hẳn nhau về bản chất.

Đoàn kết

Ý nghĩa quá quen thuộc và có thể nói là ngôn từ đang được sử dụng rất nhiều, không chỉ người CS mà ngay cả những người chống Cộng kêu gọi để tạo lực lượng đủ mạnh với tính "tích cực" (ngỡ) vốn là thuộc tính của nó, khi so sánh ngược lại tính "tiêu cực" với sự "chia rẽ" (?!).

Ở góc nhìn về chính trị hiện nay tại VN, "đoàn kết" - Unity - xuất phát từ việc làm sao cho các đơn vị (Unit) "sản phẩm" ban đầu riêng lẻ dần trở thành một "sản phẩm" mang "tính đồng nhất/tính duy nhất", sau quá trình hòa trộn (mix). Có thể gọi nó là "sản phẩm phái sinh"(derivative product). "Sản phẩm" này thường diễn ra sau quá trình tương nhượng (nếu có) để đạt đồng thuận, thỏa hiệp nhằm... "nhập lại làm một" - từ đây, tính đơn nguyên ra đời. Đó là điều tác giả xin phép nhấn mạnh & nhắc lại trong tư duy triết học.

Xin được gọi "sản phẩm phái sinh" bằng tên "Hậu Đoàn Kết" - với kết quả là một "hợp chất" đồng nhất, không còn mang đặc trưng riêng của những "sản phẩm" ban đầu - có nghĩa "tính đa nguyên" đã bị tiêu diệt dần trong quá trình "đoàn kết" (bằng mọi cách, có khi là ép mình hay quy phục, trà trộn và cả đấu tranh giả hiệu dân chủ v.v...). Có lẽ nhiều người nhận ra CSVN đang âm thầm tiến hành thực hiện điều này, trong tình thế nguy kịch hiện nay. 

Hình tượng một chút: 

Phong trào A x Hội đoàn B x Đảng phái C = Sản phẩm "Hậu Đoàn Kết" D. 

D là một sản phẩm hoàn toàn khác biệt, nó mang thuộc tính của A,B,C do quá trình "pha chế", gia giảm từng "sản phẩm" nguyên thủy. 

Có lúc tính chất của A trội hơn hay ngược lại bởi B và/hoặc C, cũng như thế, khi hoán đổi thứ tự A,B,C với nhau. Hoặc cũng có khi, A & B có hàm lượng tương đương nhau, hòa trộn/chi phối lẫn nhau và C chỉ chiếm một tác động nhỏ v.v... cùng nhiều trường hợp "pha chế" khác.

Tuy nhiên, có thể rút ra kết luận, sản phẩm "Hậu Đoàn Kết" D sẽ hoàn toàn là một "sản phẩm mới", không giống bất kỳ bản chất nào của sản phẩm nguyên thủy (A,B,C) ban đầu. Lúc đó, "bản chất mới" của sản phẩm D, do "người/nhóm người/phong trào/hội đoàn/đảng phái" nào có khả năng quyết định & chi phối bởi sức ảnh hưởng từ đấy.

Dễ hiểu tính "ép phê ngược" của "đoàn kết", bởi nó rất gần gũi với "quá trính thâu tóm và thôn tính" (tạm gọi là "Quy trình chế biến" Z). "Quy trình Z" luôn luôn phải hội đủ yếu tố: Những người nổi tiếng và có chỗ đứng trong dư luận xã hội, trong cộng đồng nhất định làm... "đầu mối". Nhưng tiếng tăm và vị trí xã hội/vị trí chính trị của họ không đủ căn cứ để làm người ta tin vào bản chất hay hành động đó là đúng thực chất, khi người quan sát đứng trước hiện trạng nhiễu nhương và đảo điên hiện nay. 

Từ đó, tính đa nguyên dễ dàng bị triệt tiêu êm thấm - điều mà CSVN rất ưa thích và luôn cố gắng làm cho bằng được. Càng nhẹ nhàng càng hiệu quả. "Cái chết thầm lặng" của những hội đoàn/phong trào/đảng phái diễn ra mà đôi khi người ngoài không hay biết, thông qua hình thức vẫn có vẻ như "độc lập" còn đó, nhưng bị "đoàn kết" che khuất mất rồi. 

Lịch sử đã chỉ ra, từ việc triệt tiêu tính đa nguyên một cách thâm độc như thế, nhiều đảng phái bị ĐCSVN sử dụng chiêu bài "đoàn kết" để lừa gạt trong tinh thần "anh em một nhà", "chín bỏ làm mười" hay "muôn người như một" v.v... rất kích thích "lòng ái quốc", để rồi cuối cùng cướp công toàn bộ về cho ĐCSVN và nhanh chóng "tiễu trừ" tất cả các đảng phái khác, cùng với sự đồng lõa từ chân rết mang tên MTDTGPMNVN trước 1975, như nhiều người từng chứng kiến. Bi kịch đó, đã được nhắc đến nhiều lần, nhưng chưa nhấn mạnh "quá trính thâu tóm và thôn tính" núp dưới sự cao cả mang tên... "đoàn kết" (!). Nguy hiểm và ngụy biện tinh quái của CSVN phát xuất từ chỗ đó.

Vậy, hiện nay rất cần cẩn thận trước tên gọi "đoàn kết" với "sản phẩm phái sinh" gọi là "Hậu Đoàn Kết" - như trình bày - từ manh nha đến trương phình dần, trong các nhóm "ký kiến nghị", nhóm "đòi xử nhà nước cướp biển Trung cộng" hoặc một số hội đoàn, phong trào, đảng phái cả trong và ngoài nước hiện nay. 


Liên kết

Khác với "đoàn kết" vốn dễ dàng và hoàn toàn đứng trước nguy cơ bị triệt tiêu tính "đa nguyên", sự "liên kết" đảm bảo duy trì được tính chất đó, lại không làm hao hụt hay suy yếu, khi các hội đoàn/đảng phái/phong trào cần tạo một lực lượng đủ lớn-đủ mạnh, trong khi nó vẫn bảo toàn được "âm sắc" của từng hội đoàn, từng nhóm bạn cho đến từng đảng phái. Nói cách khác, "liên kết" không đứng trước nguy cơ bị triệt tiêu tính "đa nguyên" rồi dần dần nhu cầu "đa đảng" bị tiêu diệt nốt, trong quá trình đấu tranh cho một xã hội tự do - dân chủ. Bởi như thế dễ rơi vào bẫy của CS.

"Liên kết" - Combination - có nghĩa kết hợp (hoặc phối hợp) giữa những nhóm bạn/hội đoàn/đảng phái để cùng hành động vì mục tiêu chung mà tránh được việc can thiệp hay chỏ mũi, chi phối vào nội bộ các bên lẫn nhau.

It is the combination of wit and political analysis that makes his articles so readable. Các bài báo của anh ấy dễ đọc, nhờ kết hợp việc phân tách chánh trị cùng óc hóm hỉnh (tạm dịch).

Ví dụ trên cho thấy: bản chất "tư duy chánh trị" và bản chất "óc khôi hài" không triệt tiêu lẫn nhau, mà kết hợp làm cho bài báo hiệu quả hơn. Đây là minh chứng nhỏ cho tính hữu hiệu, vì bản chất riêng rẻ khi "liên kết" không bị "hòa tan" lúc cùng phối hợp.

Dẫn ví dụ trên cũng để thưa với độc giả rằng: Giữa cá nhân tôi và Ban Biên Tập DLB dễ dàng "liên kết" làm việc cùng nhau. Có những lần, DLB đề nghị cắt bớt ý này, bỏ bớt câu kia hoặc chỉnh sửa đoạn văn nọ, tôi xem xong và đồng ý, bởi đôi bên hiểu rằng: vì mục tiêu chung - đấu tranh tự do dân chủ cho Việt Nam. Đó chính là ý nghĩa của đồng thuận đôi bên. Trong quá trình "liên kết" giữa DLB & Tôi, nó không hề xảy ra tình trạng ép uổng, thúc hối, quy phục hay ra lịnh hoặc ban bố, cầu xin cho bên nào.

Nói cách khác, sự tôn trọng tuyệt đối của đôi bên (Tôi và DLB) hiện rõ. Đó cũng chính là tôn trọng Nhân Quyền và là mấu chốt đảm bảo tính "đa nguyên" vẫn giữ được, trong khi không cần phải "đoàn kết". Từ đấy, càng khẳng định tính bền vững và độ dẻo dai của "liên kết" càng được đẩy lên cao, khi mục tiêu là lợi ích chung cho công cuộc đấu tranh hiện nay. 

Thêm vào đó, nhờ "liên kết" đúng đối tượng, đúng sự việc, nó dễ dàng đạt được lợi ích chung mà nhiều bên cùng quan tâm. Chính nhờ đó, quá trình "hợp tác" - cooperation - dễ dàng diễn ra trong đồng thuận. Điều này, không phải là "thỏa hiệp", bởi đôi bên (DLB & Tôi) không có lợi ích cá nhân/thể nhân nào khi viết & đăng bài. "Liên kết" cũng giúp tránh được những suy nghĩ cảm tính dễ dẫn đến hành động nông nổi hay nguy hại (ví dụ bảo mật thông tin cá nhân, khi bạn chưa sẵn sàng công khai).

Sự việc mâu thuẫn trong nội bộ Hội Nhà Báo Độc Lập VN gần đây là một ví dụ điển hình, để trình bày thêm về sự khác biệt quá nhiều giữa "đoàn kết" và "liên kết". Nếu đôi bên trong Hội NBĐLVN hiểu sâu sắc và đảm bảo tính khách quan khoa học các khái niệm này, trên tinh thần đa nguyên và tư tưởng triết học đa trường phái, ắt hẳn họ không bị mang tiếng và không giải tỏa được nghi ngờ từ nhiều phía. Đặc biệt, khi bất kỳ bên nào thích độc quyền về chân lý, lúc đó "đoàn kết" sẽ được kêu lên nhưng sâu bên trong, bản chất độc tài bắt đầu trỗi dậy và chi phối.

Đông đảo bạn đọc cũng thấy, dù còn nhiều mâu thuẫn lẫn bất đồng trên nhiều lĩnh vực, nhưng Mỹ - Châu Âu - Nhật v.v... vẫn sẵn sàng "liên kết" để đối phó với tập đoàn Putin hay tập đoàn Tập Cận Bình. Ngay cả nội bộ chính trị của Mỹ (chẳng hạn) họ vẫn đấu tranh quyết liệt, như biểu hiện về cuộc tranh cử vừa qua, với đảng Cộng Hòa vượt lên giành chiến thắng trước đảng Dân Chủ.

Cũng cần nhắc lại sự khác nhau giữa liên kết (combination) và câu kết (collusion) - cũng có nghĩa thông đồng, toa rập.

Tạm kết

"Đoàn kết" mang bóng dáng tự phát trước nhu cầu chẳng đặng đừng, trong khi "liên kết" mang đủ tinh thần tự giác trước nhu cầu tự do.

"Đoàn kết" mang bóng dáng "lợi ích tập thể" đặt lên trên hết mà "lợi ích cá nhân" bị buộc phải hy sinh, trong khi "liên kết" mang trong mình cả "lợi ích cá nhân", cho đến "lợi ích cộng đồng", nó thuyết phục quần chúng dễ dàng hơn rất nhiều.

"Đoàn kết" mang dáng dấp gò bó theo khuôn khổ, trong khi "liên kết" mang đủ tinh thần kỷ luật một cách tự nguyện.

"Đoàn kết" dễ mang tiếng lôi kéo, trong khi "liên kết" vẽ ra hình ảnh lôi cuốn & dễ tạo cảm hứng.

"Đoàn kết" mang bóng hình nặng nề của "đàn bò" lê thê và buồn tẻ, tuy ngay ngắn nhưng được điều khiển dưới tay kẻ chăn bò, trong khi "liên kết" vẽ ra hình ảnh "đàn ngựa chiến" dũng mãnh và khỏe khoắn cùng nhau lao về phía trước theo khả năng riêng và từ đó khích lệ, nâng đỡ, hỗ trợ lẫn nhau nhiều hơn.

Nhân tâm Việt Nam ly tán và mất lòng tin quá nhiều vào nhau, hậu quả này phải chỉ rõ do CSVN gây ra bởi quá trình "chia để trị" quá dài, nên hiện nay các nhóm bạn/hội đoàn/phong trào/đảng phái nên kêu gọi "liên kết" sẽ tốt hơn. 

Từ đó, nó sẽ dần xóa bớt nghi kỵ, thông qua các chương trình hành động công khai và chung tay. Trong khi đó, nhóm bạn/hội đoàn/phong trào/đảng phái vẫn không phụ thuộc hay chõ mũi vào tổ chức khác, từ đó không dẫn đến tình trạng "thôn tính và thâu tóm" hay chi phối (dù vô tình hay hữu ý). Nó cũng sẽ làm cho các tổ chức và nhóm bạn bớt dần công kích lẫn nhau, bởi việc bên nào bên đó tự hành động. Chỉ cần bắt tay cho chủ trương hay phong trào chung mà mình thấy phù hợp, những gì không phù hợp thì không tham gia (tất nhiên không nên công kích hay đả phá nhau). Những gì bí mật của tổ chức mình, nhóm bạn mình thì vẫn giữ riêng. Không mích lòng bất cứ bên nào.

Cũng nên xem xét việc, một người tham gia cùng một lúc nhiều hội đoàn/phong trào/đảng phái. Bởi dễ nảy sinh và rò rỉ những việc riêng tư của "bên mình" khi chưa đến lúc hay chưa cần thiết và cũng chính từ đó dễ gây ra mâu thuẫn hoặc bị mang tiếng là "chim mồi", "hai mang", "nội gián", "đấu tranh bằng máu người khác" v.v...

Cả nước sau 1975, xã hội VN rơi vào tình trạng đơn nguyên, độc đảng với chế độ CS cai trị bằng thuộc tính toàn trị đơn điệu, lạc hậu, rập khuôn, đồng nhất, và ấu trĩ, khô cằn. Khi kêu gọi "đoàn kết" dễ phát sinh sự e ngại và cũng bởi chữ "đoàn kết" đã bị CSVN làm méo mó và lợi dụng, lạm dụng cho mưu đồ của họ suốt 70 năm qua.

(còn nữa)



_________________________________________

Thỏa hiệp là gì?

Từ điển Webster’s New World định nghĩa thỏa hiệp (compromise) là “một sự dàn xếp mà ở đó, mỗi bên từ bỏ một số yêu cầu của mình trong một cuộc tranh chấp để có thể đạt được một sự thỏa thuận, làm cả hai phía hài lòng trong một chừng mực nhất định nào đó”. Sau này người ta cũng có thể dùng thuật ngữ "win - win" để diễn đạt.

Tuy nhiên, không biết từ lúc nào, thỏa hiệp bỗng trở thành một thuật ngữ mang ý nghĩa xấu, một điều gì đó tương tự như sự phản bội, toa rập, thậm chí là sự đầu hàng trước cái ác, cái xấu.

Đồng thuận là gì?

Nó là sản phẩm tự thân của quá trình chọn lọc, sửa đổi, đào thải và đi đến thống nhất về tư tưởng, từ đó dẫn đến hành động cùng nhau trong một lĩnh vực nào đó.

Cũng gần như "thỏa hiệp" bị méo mó, "đồng thuận" đôi khi bị biến thành như phương tiện, để khỏa lấp và đi đến tương nhượng để từ bỏ những nguyên tắc cơ bản, mà lẽ ra cần phải giữ vững và xuyên suốt trong quá trình đàm phán về một vấn đề cần giải quyết.