Chủ Nhật, ngày 16 tháng 11 năm 2014

Hồi ký trong tù I - Nhà tù Việt nam, nhân quyền dưới hố đen

Hồi ký trong tù I- Nhà tù Việt nam, nhân quyền dưới hố đen


tu
(Hồi ký)
Thưa các bạn, được sự đồng ý của một cựu tù nhân cũng là đồng hương với tôi, tôi sẽ đăng tải lại toàn bộ hồi ký của anh ấy, một người từng đi qua nhiều nhà tù tại Việt nam, chứng kiến những gì diễn ra trong cái nơi ma quỷ ấy. Anh đã viết lại toàn bộ câu chuyện , từng chi tiết nhỏ qua cảm nghĩ của mình.
Qua đó, bạn đọc có thể phần nào hiểu được nhà tù xứ cộng sản nó ra sao, ai đang cai quản nó, con người trong đó là quản giáo và phạm nhân họ là ai, là người hay ma quỷ… ?
Nên nhớ toàn bộ câu chuyện trong hồi ký đều diễn ra dưới thời tướng Cao Ngọc Oánh, một tướng công an có nhiều duyên nợ với hầu hết tù nhân chính trị tại Việt nam.
Bà Đầm Xòe

PHẦN I : LUẬT TÙ VÀ ĐÒN TÙ.
Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu bước chân vào trại tạm giam-5/1/2008- cái lạnh lịch sử, rét chết cả trâu bò mà các bạn còn nhớ?
Xe chở phạm đưa tôi từ công an tỉnh đến trại tạm giam, tôi lo sợ vì đã nghe kể về cuộc sống trong tù và không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước,trời đã tối hẳn, tôi được đưa vào phòng trực ban để làm thủ tục nhập trại, khám người xong vị cán bộ lên tiếng :
– Đi theo tao! Tôi líu ríu đi theo vị cán bộ, qua cánh cổng sắt nặng nề, to và rộng là khu tạm giam, qua thêm mấy dãy nhà giam nữa rồi ông dừng lại:
– Vào đây!
Tôi bước theo ông vào sân của một nhà giam, các phạm nhân trong nhà giam đã biết có lính mới ”nhập kho” nên xì xào, qua cánh cửa chuồng cọp, tôi được đưa vào buồng giam.
-Thằng Linh ”béo” đâu, nhận lính mới! Người nhà tao đấy nhé!
– Dạ, cháu biết rồi thưa ông!- tiếng Linh ”béo” trả lời.
Tôi bước vào đứng như trời trồng giữa buồng. Tiếng khóa cửa buồng giam, tiếp theo là tiếng khóa cửa chuồng cọp, vị cán bộ đã đi. Do khi bị bắt chắc gia đình tôi sợ tôi bị đòn đã báo cho bác tôi đang làm ở trại giam, chắc chắn ông đã nhờ vả vị cán bộ này nên mới có câu ” người nhà tao”. Ánh sáng chỉ rọi vào yếu ớt khiến căn buồng trở nên mờ mờ, ảo ảo, tôi quan sát nhanh căn buồng : ở giữa là lối đi, hai bên là hai sàn nằm bằng xin măng rộng chừng 2m và dài 2,5m, cuối sàn một bên là bể nước, một bên là nhà vệ sinh, trong buồng ai nấy đều cởi trần nhìn tôi hau háu, tôi như con nai đứng giữa bầy linh cẩu, lo lắng và run sợ, ko biết mình phải làm gì:
-Cởi hết quần áo ra, thằng ”Hòa mốc” đâu tắm cho nó!- Tiếng một gã tù ra lệnh.
Tôi quýnh quáng làm theo, cởi hết quần áo bước theo Hòa ”mốc” xuống bể nước, gã ngồi trên sàn, múc nước chầm chậm đổ xuống người tôi, chao ôi lạnh! Người tôi tưởng chừng như đóng băng.
– Được rồi, mặc quần áo vào! – hắn vừa nói vừa đập cái ca múc nước vào đầu tôi một cái đau điếng.
– Bước ra đây, ngồi bệt xuống!
Tôi bước ra mặc quần áo rồi ngồi bệt xuống cuối lối đi.
-Ngồi xếp bằng lại, hai tay kê lên mông! Thằng Toản đâu, dạy luật cho thằng này! -Tiếng Linh ”béo” ra lệnh.
Toản- một gã cao và gày, mặt mũi cô hồn bước ra, ngồi trên sàn, đặt hai chân lên đùi tôi, lúc này lưng tôi đã dựa hẳn vào sàn đối diện, Hòa ”mốc” ngồi đằng sau, đặt hai chân lên vai tôi.
-Mày biết đây là đâu chưa?- Toản chưa hỏi hết câu Hòa ”mốc” đã nện hai gót chân vào hai bên vai tôi đau điếng, Toản giơ tay lên ngăn lại.
-Từ đã thằng này! để tao hỏi nó. Mày biết đây là đâu chưa?- Gã nhắc lại câu hỏi.
-Dạ, em biết.- Tôi ngước mắt lên nhìn gã.
-Con chó này, cụp pha xuống, dám nhìn tao à? Bố móc mẹ ”pha” mày ra giờ.
Tôi vội vã nhìn xuống nền nhà, ko dám ngước lên. Buồng giam vẫn im ắng.
-Đây là tù , là ”Cầu Cao” nhé, mà ” Cầu Cao đi dễ khó về- khi đi trai tráng khi về bủng beo”, Nhớ chưa? Tù ko phải là nhà mày đâu, ở nhà có bố mẹ, vào đây có các anh, ở nhà bố mẹ nói còn cãi được vào đây các anh nói mà cãi lại là biết ngay cái sai đấy, nghe chưa?
– Dạ, e rõ rồi! -tôi đáp.
-Mày phải nhớ trong này 1 là ko ”quay guốc”( phản lại anh em), 2 ko ”cò quay”'( kiểu như ko giả vờ, lười biếng ) 3 ko ”be bẩm”(báo cáo với cán bộ chuyện vi phạm trong buồng), 4 ko ”bạc thật, bạc giả”( ko thì thầm to nhỏ với nhau), 5 là phải giữ vệ sinh thật tốt.
Gã giảng giải một hồi cho tôi hiểu những điều luật này trong khi hai chân vẫn để lên đùi tôi chỉ chực nện xuống bất cứ lúc nào, gã lại tiếp tục:
-Trong này có 3 cái có là: có ăn, có mặc và có ngủ, ngoài ra nếu gia đình mày quan tâm thì mày có đồ tắc tế, đồ nhà mày gửi lên, ngoài bốt cán bộ thì là của mày nhưng vào trong này là của các anh, các anh cho ăn mới được ăn nghe chưa?
-Dạ, em nghe rồi! -tôi đáp.
-Còn lại là tuyệt đối trăm, không nghìn ko nhé, nghe chưa? -Gã nói và cầm cái bật lửa giơ trước mặt tôi, hỏi:
– Đây là cái gì?
-Cái bật lửa anh ạ- Tôi trả lời.
-Ngu- kèm theo tiếng ”ngu” là cái bạt tai khiến tai tôi ù lên
– Đây là cái gì? -Em ko biết!
-Tốt, đúng rồi! Tao vừa bảo trăm không nghìn không mà! Mày vừa học luật xong, phải nhớ lấy, khi nào tao hỏi mà quên thì liệu hồn, giờ tao dạy đòn tù cho mày!
Hết phần I.
Hoang Ha (Nguồn Blog Bà Đầm Xòe VOV)

Hồi ký trong tù II- Luật tù và đòn tù

giam
Nói đoạn gã đưa chân trái qua mang tai bên trái tôi, dùng mu bàn chân vòng qua sau gáy,kéo đầu tôi về phía gã đồng thời lòng bàn chân phải đạp thẳng vào ngực, tôi tưởng chừng như tắt thở sau cú đánh này, gã điềm nhiên:
– Đòn này gọi là ”phanh”, phanh Kamat đấy, ko như phanh xe bình thường đâu, nhớ lấy!
Chưa hoàn hồn sau cú ”phanh”, vẫn bằng động tác cũ, nhanh và lanh gã lại kéo đầu tôi về phía trước, lưng tôi vừa khom xuống, gã dùng gót chân đánh liên tiếp hai cái vào bả vai và vùng ngoài của thận:
– Đây là ”cán cuốc”.
Tôi kêu lên ”hự..hư..”, cơ hồ như mình đã tắt thở sau hai cú đánh hiểm và độc vừa rồi.
-Thôi được rồi, sơ sơ thế thôi! dạy tiếp các đòn khác cho nó! -Linh ”béo” lên tiếng.
Lúc này hai tay Hòa ”mốc” đã cầm hai chiếc dép gà, từ đằng sau hắn vỗ vỗ vào hai tai tôi:
-Đây là ”thông tai”, nhớ chưa? Tôi im lặng, Toản với chiếc dép từ tay Hòa ”mốc”, dùng cạnh dép gõ nhẹ lên đỉnh đầu tôi:
-Đây là ”cháo óc”, nhớ lấy nhé!
-Nhớ, em nhớ rồi! – tôi trả lời.
Gã tiếp tục dùng chân đá nhẹ vào sườn, rồi giật luôn gót chân xuống đùi tôi:
-Đây là ”cháo sườn” và ”cháo chân” giò nhé!
Có lẽ Linh ”béo” đã ra lệnh nên mấy cú đánh sau của gã chỉ là dọa dẫm vì vậy tôi ko cảm thấy đau. Sau một hồi hỏi về án từ, lí lịch của tôi, Linh ”béo” sai người lấy cho tôi hai cái bánh mì. Cả ngày làm việc với công an, chưa được ăn gì, bụng tôi đã đói cồn cào, tôi ăn hết hai cái bánh mì một cách ngon lành. Lúc này tiếng í ới từ các buồng giam khác vọng lại hỏi xem lính mới như thế nào? ở đâu? đáp lại là tiếng của Hòa ”mốc”, gã có giọng the thé như đàn bà. Người tôi vẫn còn đau sau mấy cú đánh, nhưng tôi vẫn cố gắng ra vẻ điềm nhiên và có lẽ do trời tối nên ko ai nhận ra ?Linh lên tiếng:
-Dũng ”Thủy” sắp chỗ cho nó nằm sàn bên đấy nhé!
Lúc này tôi mới để ý, sàn bên Linh ”béo” nằm có 5 người nằm quay ngang, sàn tôi 7 người, tôi nằm trong cùng theo sự phân công của Dũng, Hòa ”mốc” thì nằm xuống lối đi, chật vô cùng khiến 7 thằng tôi phải nằm úp thìa vào nhau. Cả đêm ấy tôi ko thể nào chợp mắt, tôi hoang mang, lo lắng, ko biết cuộc sống của mình tiếp theo sẽ như thế nào ở nơi này. Qủa thật trong suốt quãng thời gian ở tù, đã từng chứng kiến bao nhiêu trận đòn tù tôi mới biết mình may mắn, trận đòn nhập buồng của tôi quá nhẹ so với bao người khác. Nhà giam tôi ở là nhà F5, nơi nhốt các phạm nhân tiền án đầu, vì vậy tù ở đây đối xử với nhau ko quá khắc nghiệt như những nhà giam khác, tuy vậy ko phải là ko có ngoại lệ.
Một ngày, chúng tôi có lính, mới gã chừng hơn 30 tuổi, nhập buồng vào buổi trưa, theo lời Huy (tên gã) thì gã là công an viên, phạm tội hiếp dâm trẻ em, đứa bé gã hiếp mới 5 tuổi và là con của người bạn cùng đi bộ đội. Và màn nhập buồng của Huy bắt đầu sau khi cán bộ đóng cửa buồng, trước khi chúng tôi ăn cơm. Do khi vào buồng mọi người đều biết được án của gã, ko cần nói nhiều, vẫn là tiếng Linh ”béo” :
-Cởi hết quần áo ra, tắm đi!
-Nhưng anh ơi, lạnh lắm!- Huy ngần ngừ.
Thắng ”Đời”, tên tù trẻ tuổi và mất dạy nhất buồng đứng trên sàn đá mạnh vào ngực gã, buông tiếng chửi thề:
-Địt mẹ mày, chống à? chống này, chống này!- Vừa chửi gã vừa đá liên tiếp vào người Huy.
Đau quá, gã vội vàng cởi hết quần áo đi xuống bể nước.
-Lại đây, ngồi xuống! -Hòa ”mốc” ra lệnh,  Huy líu ríu ngồi xuống gần bể nước,Hòa ”mốc”ngồi trên sàn múc nước chầm chầm đổ vào người Huy, thong thả và từ tốn khiến người Huy run lập cập, cong lên vì lạnh.
– Anh ơi, em lạnh lắm!
-Lạnh này, lạnh này, thế lúc hiếp dâm con người ta mày có lạnh không?
Vừa nói, gã vừa đập ca múc nước liên tiếp vào đầu Huy!
(hết phần 2)
Hoàng Hà (Blog BĐX VOV)

Hồi ký trong tù 3 - Ma túy và tệ nạn trong nhà tù cộng sản


toipham4
Ngày đầu lên trại lớn, sau quãng đường xa mệt mỏi, làm xong thủ tục nhập trại, chúng tôi tạm thời được sắp xếp ở buồng ốm của trại. Buồng ốm chỉ dành riêng cho những phạm nhân mắc bệnh được nghỉ lao động, chia làm 4 ngăn thông nhau, ngăn cuối là nhà vệ sinh, vì là lính mới nên chúng tôi phải ở ngăn bên cạnh nhà vệ sinh. Một mùi hôi thối nặng nề xộc lên khiến ai cũng phải đưa tay lên bịt mũi.
Kẻng tan tầm đã điểm, các phạm nhân đi lao động đã về, ai cũng vội vã nhập trại, họ quây lấy buồng ốm để xem lính mới, kẻ thì tìm người quen, kẻ thì hỏi han. Tôi vô cùng ngạc nhiên, khi một gã thấp bé loắt choắt cất tiếng hỏi chúng tôi:
– Anh em lính mới ai có chơi hàng không? Rẻ thôi, 100 một phát, không có tiền thì đổi bằng đồ cũng được, có luôn ”súng” ở đây.
Tất cả im lặng không ai trả lời gã, chúng tôi hiểu rằng gã đang chào mời mọi người mua ma túy. Lát sau không ai đáp lại lời, gã biến mất một cách nhanh chóng.
Qua ngày hôm sau, khi đã được học nội quy trại giam, tôi và một số bạn tù được chuyển vào phân trại số 3. Những tệ nạn ở đây cũng không kém so với ngoài phân trại trung tâm mặc dù số phạm nhân là ít hơn hẳn. Sau thời gian ở trại, tôi đã biết được ma túy vào trong trại bằng con đường nào.
Những đàn anh ở trại ai cũng có điện thoại, họ liên lạc với người thân, anh em, bạn bè ngoài xã hội để nhận ma túy, người bên ngoài lợi dụng lúc buổi trưa hoặc ngày nghỉ khi không có ai ở hiện trường lao động, đến đấy cất dấu ma túy ở nơi mà cả hai đã hẹn trước và đến khi đi làm họ mang về trại. Để mang ma túy vào trại sử dụng và bán lại cho các phạm nhân khác, các đàn anh bao giờ cũng có những con ”tốt thí”, những con ”tốt thí” thường là các phạm nhân không có gia đình, được các đàn anh cưu mang và đôi khi cho chơi cả ma túy, họ có nhiệm vụ bán ma túy và nhiều đồ vi phạm khác ngoài ra còn ”xử lí” những mệnh lệnh của đàn anh. Để an toàn và qua mắt cán bộ, ma túy thường được bọc kỹ ni lông và nhét vào hậu môn, tiếng lóng của tù gọi là ”cắm phích”. Những kẻ có số má hơn còn quan hệ với bọn buôn bán ma túy ngoài trại để hàng không bao giờ bị ”cháy”.
Tuấn ”Đông” một ”con hổ” của trại có lần nói với tôi:
– Thuốc phiện trong này anh không bao giờ thiếu, cứ một phân anh mua ở ngoài 400, ”tàu bè” về đến trại bán được gần 5 triệu, chơi bét nhè mà vẫn đủ tiền nuôi chúng nó ( đàn em của gã) lại còn đóng sản cho cán bộ nữa. Anh đi tù chưa bao giờ gia đình phải nuôi.
Tuấn nói đúng !Những phạm nhân trong này đã dính vào nghiện ngập họ xoay tiền để mua ma túy bằng đủ kiểu. Theo quy định của trại, tất cả các phạm nhân không được sử dụng tiền mặt mà phải dùng tiền lưu kí ( sổ do trại cấp nếu gia đình gửi tiền khi thăm gặp hoặc gửi qua bưu điện), nhưng bằng đủ mánh khóe họ vẫn có được vì trong tù tiền mặt bao giờ cũng có giá hơn, thường là 100 nghìn tiền mặt giá trị bằng 120 nghìn tiền lưu kí, nhiều lúc còn cao hơn nữa. Họ có thể mua bằng tiền mặt, tiền lưu kí, đôi khi còn gọi về cho gia đình chuyển thẳng tiền vào tài khoản của người nhà  kẻ bán.
Ma túy luôn là vi phạm hàng đầu và chiếm tỉ lệ cao nhất trong trại giam. Đa số những phạm nhân chơi ma túy trong trại, hàng tháng gia đình đều gửi tiền đều đặn lên để sinh hoạt, nhưng số tiền đấy chỉ đủ 2, 3 lần chơi, chơi xong họ chấp nhận ăn muối những ngày còn lại cho đến khi gia đình gửi lên lại chơi tiếp, cứ như thế họ rơi vào cái vòng luẩn quẩn do chính mình tạo ra. Khi hết tiền thì nằn nì bọn đầu nậu bán chịu, không trả được họ lại bị những kẻ này đánh đập tàn bạo. Những đàn anh trong trại đều quan hệ với cán bộ nên họ vẫn bình an vô sự, chỉ có những con nghiện là bị xử lí, kỉ luật. Đôi khi kẻ bán cũng bị trả giá.
Minh ”cuội” một đầu nậu ma túy trong trại, có lần liên lạc mua được ma túy bên ngoài đã bị cán bộ bắt quả tang khi mang hàng vào trong trại. Minh bị xử thêm 8 năm. Phương ”Nhung” và Văn Tiến Dương cũng bị xử thêm án vì tội danh tương tự, khi đưa về trại tạm giam của công an tỉnh Thanh Hóa chờ ngày nhận thêm án, Phương và Dương cùng hai gã bạn tù đã làm nên cuộc đào tẩu ngoạn mục.
Vì hàng đắt đỏ với gía cắt cổ nên họ thường ”chích” để phê hơn, những chiếc xi lanh dùng để chích được những kẻ bán cho mượn, hết người này đến người khác dùng chung khiến chúng trở nên cáu bẩn và mòn vẹt đương nhiên chuyện lây nhiễm HIV và các bệnh khác qua đường máu là điều khó tránh khỏi. Đau lòng hơn có những phạm nhân chưa đến tuổi thành niên, chưa nghiện ngập ở ngoài đời vào tù được các đàn anh ”sử dụng” cũng trở thành những con nghiện.
Những lúc cháy hàng, để thỏa mãn cơn nghiền họ sáng tạo bằng cách hòa thuốc ho Phacoter vào nước sôi rồi lọc qua đàu lọc thuốc lá, dung dịch thu được là một xi lanh đầy  nước đục ngầu, vội vã chích thẳng vào ven, cứ như vậy họ bơm vào máu mình 2, 3 xi lanh liên tiếp. Gan nào chịu cho thấu? Những kẻ ít tiền, không đủ tiền mua ”hàng xịn” cũng thường xuyên sử dụng loại này.
 Hoàng Hà (còn tiếp- nguồn blog BĐX VOV)


- Nhà tù Việt nam, nhân quyền dưới hố đen

- Luật tù và đòn tù

Ma túy và tệ nạn trong nhà tù cộng sản


Gông cùm và kỷ luật trong tù