Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

Ếch ngồi đáy giếng

Lời tác giả: Ngày 25/6/2006, ông Nguyễn Tấn Dũng đã được Quốc hội CHXHCNVN bầu làm Thủ tướng với hơn 92% số phiếu. Vào tháng 9/2007, ông đi thăm chính thức các quốc gia Châu Âu.
Bảy năm sau (10/2014), cũng chính ông Dũng (đã tái đắc cử Thủ tướng nhiệm kỳ thứ hai vào năm 2011) lại dẫn đầu phái đoàn nhà nước CHXHCNVN công du Châu Âu và Tòa Thánh Vatican. Là một vị Thủ tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử nhà nước CSVN, được giới chính khách quốc tế kỳ vọng nhiều cũng như từng được bình chọn là một trong 20 nhân vật cải cách của Châu Á (tạp chí World Business vào tháng 5/2007), nhưng ông đã không đưa ra được một chính sách cải tổ đáng kể nào cả. Kinh tế đất nước vẫn bị trì trệ, thể chế chính trị vẫn hà khắc, quyền tự do, ngôn luận vẫn bị xâm phạm một cách trắng trợn, mối quan hệ song phương hèn nhát với Trung Quốc bị công luận lên án và chỉ trích ngày một nặng nề…
Bài dưới đây được viết vào năm 2007 nhân chuyến công du chính thức đầu tiên tại Châu Âu của ông Dũng. Thấm thoát bảy năm trôi qua, nhưng những nhận xét khi ấy vẫn còn có giá trị. Mục đích của chuyến đi lần này cũng như thực trạng đáng buồn của một chế độ độc tài vẫn không hề thay đổi!
Thấy ông Thủ tướng Đảng cộng sản đang đi công du châu Âu. Tôi lại nhớ đến một câu nói, mà theo thiển ý của riêng mình, là bất hủ. Đó là vào giữa thập niên 90, ông tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh (cựu phó thủ tướng kiêm thống đốc ngân hàng Việt Nam cộng hòa), khi ấy là cố vấn kinh tế cho nguyên thủ tướng cộng sản Võ Văn Kiệt, đã nói với người viết rằng: « Tôi dẫn họ đi để cho họ biết thế giới bên ngoài, chứ họ cứ như là con ếch ngồi đáy giếng! ».
Dạo đó, ông Nguyễn Xuân Oánh cũng đã dẫn một phái đoàn của chính phủ cộng sản, do ông thủ tướng Võ Văn Kiệt cầm đầu để đi thăm các nước Châu Âu. Nói là đi thăm chính thức nhưng mục đích cốt yếu là để xin tiền viện trợ, để hòng thay đổi chút ít hình ảnh của một Việt Nam nghèo nàn lạc hậu và độc tài. Đó cũng là những năm sau thời kỳ « Đổi mới » (1986), chính sách mà ông Nguyễn Xuân Oánh là một trong những người chủ chốt đã giúp nhà cầm quyền cộng sản soạn thảo (dưới thời ông cố tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Văn Linh).
Ông Oánh so sánh những người lãnh đạo đảng CSVN như những con ếch !
Con ếch ngồi đáy giếng ngày ấy, cứ tưởng mình là ông trời, là cái rốn của nhân loại trong cái giếng bé tí bé teo. Nhưng khi thấy mấy con ếch khác dần dần nhảy ra khỏi miệng giếng, chỉ để lại nó một mình thì lại bắt đầu cuống cuồng, tìm đường sống. Khổ thay, có ai dẫn dắt nó đi ra ngoài để tận mắt thấy rõ thế giới ! Thành phần lãnh đạo thì quá kém cỏi, già cả, ít học làm sao mở miệng nói chuyện với người khác ! Muốn xin tiền thì cũng phải biết nơi, biết chỗ có tiền để đi xin. Thế là ông cố tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh, một trong những trí thức có tiếng trên bình diện quốc tế, đã đảm nhận vai trò làm cầu nối cho chính quyền cộng sản với các nhà lãnh đạo châu Âu.
Là một trí thức của VNCH và chấp nhận làm cố vấn kinh tế cho những người cộng sản. Nhưng ông thừa hiểu rằng họ vẫn chỉ là những con ếch, chẳng biết gì về thế giới, về tự do. Họ chỉ nghĩ rằng chuyên chính vô sản là siêu việt, là đỉnh cao trí tuệ!
Tôi cũng còn nhớ hình ảnh ông cán bộ lão thành trong xóm, mấy chục năm tuổi đảng, có lẽ vì ngồi giếng quá lâu nên cứ nghĩ mình là số một. Đó là cái thời mà cộng sản Việt Nam cứ tối ngày gọi Trung cộng là « bọn bành trướng Bắc Kinh » từ trên truyền hình đến báo chí. Ông ta, có lẽ một hôm quá cao hứng, nên tuyên bố với lũ thanh niên chúng tôi là: « Bọn bành trướng mà láo luế thì đánh bỏ m… chúng. Quân đội ta anh hùng, Mỹ còn đại bại huống chi bọn Tàu! ». Tội nghiệp cho ông ta là quân đội Việt Nam anh hùng của ông đã bị Tàu cộng đánh tơi tả, chiếm đất, chiếm núi… thế mà chính ông và toàn thể đồng bào của ông trong nước không hề hay biết! Và có lẽ đến giờ ông cán bộ cách mạng lão thành ấy vẫn đinh ninh tin rằng Đảng là sự chọn lựa tất yếu trong sứ mệnh lèo lái dân tộc đi đến « dân giàu, nước mạnh ». Đáng sợ thay con ếch ngồi đáy giếng hay cái chính sách ngu dân, bưng bít thông tin, và bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản!
image002_0.jpg
Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh
Con ếch - những người lãnh đạo đảng CSVN - mặt dù sau đó đã nhảy ra được khỏi miệng giếng rồi, nhưng có lẽ nó vẫn còn ì ra, chai lì ra, dẫu biết rằng mình chẳng là gì trong cái thế giới rộng lớn kia. Thế giới mà nó khám phá thực tế lớn hơn nhiều so với cái khung trời nhỏ mà nó thấy qua đáy giếng. Ấy thế mà nó lại cứ quay về cái chốn cũ !
Ngày nay, cứ mỗi khi muốn cải thiện hình ảnh của mình, muốn làm ăn, buôn bán, xin xỏ với thế giới, hay thậm chí tìm kẻ bảo vệ mình thì những người cộng sản lại công du. Hết Chủ tịch nước, Tổng bí thư đảng lại đến Thủ tướng chính phủ cứ rầm rộ kéo phái đoàn đi. Lạ thay là đại đa số những nơi đặt chân đến đều là thế giới của tự do, của nhân quyền, thế nhưng họ vẫn cố tình « làm ngơ ». Như anh chàng vừa mù, vừa điếc lại vừa câm để không thấy rõ cái quyền căn bản của một xã hội văn minh, dân chủ!
Đấy chỉ là một sự cố tình vì họ thừa biết rằng chủ nghĩa cộng sản đã lỗi thời trên thế giới. Họ cũng biết rằng muốn sống và tồn tại thì phải làm ăn với « bọn tư bản hút máu, bóc lột ». Họ thừa hiểu thế nào là khái niệm dân chủ mà nhân loại đã vật lộn để vươn tới và ngày nay đã trở thành một giá trị không thể chối từ của một dân tộc tiến bộ. Hiểu nhưng không chấp nhận vì nếu chấp nhận là đồng nghĩa với việc sẽ đương đầu với bao sóng gió. Là sự đối mặt với bao tội ác mà họ gây ra cho dân tộc. Là bao sự thật sẽ bị vạch trần trước công luận, là sự chà đạp lên lòng yêu nước của bao thế hệ, là sự hèn nhát đối với tổ tiên đã dày công gìn giữ non sông, là một tòa án do nhân dân phán xét…Và kết quả mà không mấy khó khăn để tiên đoán là ngày tàn (nếu không tàn thì cũng hấp hối như đảng cộng sản Pháp) của bộ máy cầm quyền vì chẳng có người dân nào còn tin tưởng để bỏ lá phiếu cho họ trong một xã hội dân chủ, đa đảng.
Thế nên con ếch ngày nào dẫu đã có dịp nhảy ra khỏi giếng, chu du thiên hạ, « đi một ngày đàng, học một sàng khôn… vặt» nhưng rồi vẫn quay về cái giếng cũ. Bây giờ, họ đã học ăn, học nói đôi chút nhờ vào thế hệ « trí thức » mà đảng gởi đi đào tạo tại các trường đại học nổi tiếng trên thế giới. Học cái mới chỉ để hòng củng cố sự cầm quyền của đảng. Phải « đổi mới, hội nhập với thế giới » cũng chỉ để tồn tại và đánh lạc hướng dư luận « thơ ngây » trong và ngoài nước.
Ông Oánh đã mãi mãi ra đi, và con ếch mà ông nói đến vẫn còn đó!
Thế mới biết, ngày nào con ếch cộng sản vẫn còn ngồi đáy giếng thì ngày ấy vẫn còn là đại họa cho dân tộc Việt!
Lâm Bình Duy Nhiên, 16/09/2007